Lâm Vi đang say giấc trên ghế sau của chiếc ô tô lớn bỗng dưng bị bế bổng ra ngoài, cậu theo phản xạ mà vung cánh tay đập vào xương hàm người đang ôm lấy eo và mông mình.
Kì lạ một chỗ là người kia không những không tức giận mà còn mỉm cười cúi đầu nhìn cậu.
\”Con là Lâm Vi phải không ? Ta là Lâm Vĩnh Thuỵ, baba của con. Từ hôm nay con sẽ sống ở đây với chúng ta.\”
Ở đây ?
Lâm Vi nhìn người đàn ông dịu dàng trước mắt, hắn là người đàn ông đẹp nhất mà cậu từng gặp từ lúc biết mở mắt đến giờ. Lâm Vĩnh Thuỵ bế Lâm Vi lên bậc thềm, cậu tưởng rằng ông sẽ thả mình xuống liền ôm chặt lấy cổ Vĩnh Thuỵ.
Vĩnh Thuỵ cười hắt ra, đưa tay lên xoa đầu đứa nhỏ trong lòng.
\”Yên tâm, ta sẽ bế con đến phòng của con, nhớ ôm cho chặt nhé.\”
Nhận ra bản thân thất thố khiến Lâm Vi đỏ ửng mặt tính buông tay nhưng lại bị Vĩnh Thuỵ bắt được không cho cậu bỏ xuống. Giọng nói trầm ấm nhẹ nhàng rơi vào tai Lâm Vi.
\”Ôm chặt, không cho con bỏ xuống.\” Hơi ấm phả vào cần cổ nhỏ mẫn cảm khiến Lâm Vi bất giác run nhẹ, mặt cậu lại một lần nữa đỏ ửng lên chôn vào vai người đàn ông to lớn này.
Tiếng khoá cửa lạch cạch vang lên, Lâm Vi quay mặt lại đằng sau nhìn căn phòng của mình.
Hai mắt Lâm Vi như sáng lên, cả khuôn mặt đều toát ra vẻ thích thú. Căn phòng này phải to gấp mấy lần nơi mà cậu cũng mẹ đã từng sống trước đây. Nhớ đến mẹ, tâm trạng Lâm vi lại trùng xuống, mũi nhỏ cũng vì vậy mà hơi hồng lên.
Vĩnh Thuỵ cảm nhận được sự thay đổi nhanh chóng của đứa nhỉ trong lòng bèn đem cậu đặt lên giường, ra hiệu cho người hầu lui ra ngoài rồi ngồi xuống bên cạnh Lâm Vi.
\”Sao lại muốn khóc rồi, con không thích sao ?\” Vĩnh Thuỵ hỏi, tay cũng đưa lên vuốt tóc đứa nhỏ đang ngồi trên giường.
Tóc thật mềm cũng thật mượt, bế trên vai thôi mà Vĩnh Thuỵ cũng có thể ngửi thấu mùi thơm ngọt của đứa nhỏ này. Có lẽ ngửi lâu cũng sẽ thành nghiện mất, vừa gặp mặt hắn đã muốn lúc nào cũng có thể xoa vuốt tóc của đứa nhỏ rồi.
\”Nhớ … con nhớ mẹ.\” Lâm Vi kìm nén nước mắt mà trả lời, cậu là con trai, mẹ dặn con trai không được dễ dàng rơi nước mắt. Cậu muốn là một đứa trẻ ngoan.
Vĩnh Thuỵ nâng mặt Lâm Vi, bàn tay lớn có chút trai sần khẽ chạm lên má cậu. Ngón tay cái theo đó mà lướt qua mắt cậu, đem những giọt lệ chưa kịp tuôn lau hết đi. Hắn đặt một nụ hôn lên trán cậu rồi nói.
\”Xin lỗi, từ giờ ta sẽ bù đắp cho con được không ? Đừng khóc, ta không muốn thấy con khóc.\”
Lồng ngực Lâm Vi bỗng dưng đập loạn, cậu không biết cảm giác ấy gọi là gì cho đến khi lên phổ thông.
\”Này này, các cậu biết Đặng Long lớp M chứ, hôm nay cậu ta mới lần đầu xuất hiện đó ?\” Một bạn nữ trong nhóm Lâm Vi bắt đầu cuộc trò chuyện.
Lâm Vi vẫn yên lặng ngồi làm bài giữa \’hội nghị bàn tròn\’ của chị em xung quanh.
\”Là con thứ nhà họ Đặng mà buôn thép gì đó hả, tôi chỉ để ý vì cậu ta đeo một đống khuyên tai thôi.\”