\”Anh thực thích Quân Hành.\” Hương Thảo nói.
Nhậm Triều Bắc vẻ mặt chết lặng.
\”Cho nên khi Quân Hành nói cho tôi, sống như này so với đã chết còn khó chịu hơn, tôi liền nói cho Quân Hành, hắn có thể đi chết.\”
Nhậm Triều Bắc hờ hững, thần sắc rốt cuộc có dao động. Hắn gắt gao nhìn chằm chằm Hương Thảo: \”Là ngươi, là ngươi hại chết cậu ấy!\”
\”Không phải tôi, là anh.\” Hương Thảo nở nụ cười.
Y cong lưng, đem bó cỏ dại không biết tên đặt trước mộ Nguyễn Quân Hành, nhìn ảnh chân dung Quân Hành, nhẹ giọng nói: \”Chính là tôi lại hối hận, tôi cảm thấy để người sống không bằng chết vất vưởng nơi trần gian này, không bằng dứt khoát mà giải thoát đi.\”
Một khẩu súng tinh xảo được đặt trong tầm tay Nhậm Triều Bắc.
Hương Thảo nhẹ nhàng nói: \”Nếu anh yêu hắn như vậy, sao không đi bồi hắn nơi suối vàng đi?\”
Nhậm Triều Bắc an tĩnh xuống.
Sau một lúc lâu, hắn run rẩy vươn tay cầm lấy khẩu súng kia.
Cùng với tiếng súng vang, máu tươi tựa như đóa hoa hồng rực rỡ, bắn tung tóe trên phần mộ chỉ có cỏ xanh.
{Kết thúc phiên ngoại một}
___
Không thể không nói, phiên ngoại này chính là mấu chốt giúp Đường Manh đọc hết cuốn sách mà không bị tức chết.
Vị Hương Thảo tiên sinh thần thông quảng đại này cũng là một trong những nhân vật mà Đường Manh rất muốn gặp ngoài đời thực.
Trước khi tìm hiểu thêm về vị Hương Thảo tiên sinh này, Đường Manh đã thử làm theo hướng dẫn trong sách để trèo tường vào chợ đen trên internet, tìm kiếm thông tin về danh tiếng của Hương Thảo ở đó.
Rất nhanh, cậu phát hiện ra rằng thời điểm này, Hương Thảo tiên sinh dường như vẫn chỉ là… Sao ta? Một cái cây non mới nhú?
Thuộc về một giai đoạn vừa mới khởi nghiệp trong giới hắc đạo.
Ở thời điểm hiện tại, chiến tích xuất sắc nhất của Hương Thảo tiên sinh lại là giúp một vị quý phụ Omega tìm lại thú cưng yêu quý.
Hơn nữa, mỗi lần nhận đơn hàng, giá khởi điểm của cậu ta cũng không khác mấy so với chi phí bữa cơm mà anh Nguyễn Quân Hành vừa mời.
Quả nhiên vẫn còn là một \”cây non\” đang gây dựng sự nghiệp.
Chẳng bao lâu sau, Hương Thảo tiên sinh thông qua lời mời kết bạn của Đường Manh. Hắn đối với sự xuất hiện của cậu chỉ lạnh lùng gửi một dấu \”?\”
Đường Manh phấn khởi nói: \”Thảo tiên sinh, chúng ta thật có duyên a!\”
Đối diện hoàn toàn im lặng.
\”Tôi là Đường Manh!\”
Vẫn như cũ, cực kỳ im lặng.
\”Anh có phát hiện không? Chữ thứ hai trong tên anh và tôi đều có bộ thảo*! Nếu bỏ chữ thảo đi, hai chữ còn lại ghép lại chính là \”sáng mai\”. Anh xem, sáng mai sáng mai, vừa nghe đã tràn ngập hy vọng và ánh sáng!\”