Đầu óc trống rỗng. Chỉ còn lại giọng nói của Alpha vang vọng không ngừng.
Đường Manh sững sờ tháo xuống thiết bị kiểm tra.
Giống như vừa tỉnh khỏi một cơn ác mộng dài đằng đẵng, hoa lệ rực rỡ nhưng lại ẩn chứa đầy gai nhọn.
Từ trước đến nay, mọi người vẫn luôn nói rằng cậu đang sống trong một vườn hoa ấm áp, hạnh phúc vô cùng.
Nhưng chỉ khi cậu đập nát chiếc lồng pha lê giam giữ mình, từ \”Đường Manh\” trở thành \”Đường Mãnh\”, cậu mới thực sự cảm nhận được niềm vui sướng chân chính.
Không còn là một Omega bị động, cậu đã trở thành một Alpha mạnh mẽ như Nhậm Triều Bắc.
Cậu có thể làm bất cứ điều gì mình muốn.
Cậu có thể giành lấy quyền lên tiếng trong gia đình.
Cậu có thể theo đuổi người mình thực sự thích.
Cậu có thể đánh ngã bất kỳ ai dám xem thường mình.
___
\”Dụng cụ bị lỗi sao?\”
\”Thử lại lần nữa đi, tôi cảm thấy vừa rồi có gì đó sai sai…\”
\”Cái người Omega này chắc có liên quan đến Nhậm Triều Bắc, lúc nãy tôi thấy hai người bọn họ còn nói chuyện với nhau.\”
\”Nhưng mà Omega có tinh thần lực cao như vậy thì có ích gì?\”
\”Thật ghen tị với Nhậm Triều Bắc, Omega của hắn gen tốt như vậy, sau này sinh con chắc chắn cũng cực kỳ xuất sắc…\”
Đường Manh tháo dụng cụ xuống, nhìn về phía những người đang khiếp sợ – đa số là Alpha, một số ít là Beta. Họ đều cao lớn hơn cậu, mang đến cảm giác áp bức mạnh mẽ đối với một Omega như cậu. Không khí trong cơ giáp quán dày đặc mùi tin tức tố của Alpha, như những bóng tối vô hình vây quanh.
Trong chương 41 của cuốn sách, sau khi Đường Manh trở thành Đường Mãnh, cậu cũng đứng ở nơi này, ưỡn ngực ngẩng đầu, tràn đầy khí thế. Dưới chân cậu, những Alpha từng chế giễu cậu đều nằm la liệt.
Có kẻ từng nói với cậu khi đi xem mắt:
\”Nhậm Triều Bắc có thân phận cao hơn cậu.\”
Có kẻ từng lạnh nhạt nói:
\”Xin lỗi, nhưng tôi không thể chấp nhận bạn đời của mình từng bị Alpha khác nhìn thấy trong kỳ động dục.\”
…
Đường Manh nhướng cằm lên, mái tóc ánh lên màu vàng nhạt rực rỡ dưới ánh sáng, đôi mắt cậu cũng sáng ngời, không còn vẻ bất lực như lúc thí nghiệm. Giờ phút này, cậu giống như một tia sáng giữa bóng tối, khiến mọi người không thể rời mắt.
Những tiếng bàn tán dần dần im bặt.
Cậu biết mình nói vậy có vẻ quá kiêu ngạo, nhưng lời thoại của Đường Mãnh trong sách cứ vang vọng trong đầu cậu:
\”Tôi không nhằm vào ai cả. Tôi chỉ muốn nói rằng—tất cả các người ở đây đều là rác rưởi.\”