[Bl/Editing] Làm Alpha Thật Sự Rất Vui Sướng Sao – CHƯƠNG 22 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Bl/Editing] Làm Alpha Thật Sự Rất Vui Sướng Sao - CHƯƠNG 22

Đường Manh phát hiện trận đấu cơ giáp này hoàn toàn không giống với những gì miêu tả trong sách.

Trong sách, Nhậm Triều Bắc chỉ đánh trúng rồi dừng lại, không gây tổn hại nghiêm trọng đến cơ giáp của đối thủ. Nhưng hiện tại…

Đường Manh không thể đánh giá trận đấu này từ góc độ chuyên môn. Cậu chỉ có thể ngẩn người nhìn những mảnh ngà voi vỡ vụn, những chi bị cắt đứt, vòi của Mammoth rơi xuống nền tuyết. Khoảnh khắc đó, cậu dường như cảm nhận được sự  tái hiện chấn động sử thi của một loài đã bị chôn vùi trong dòng sông lịch sử.

So với trong sách, trận đấu này càng xuất sắc hơn. So với video, cảnh tượng trước mắt còn chấn động hơn gấp bội.

Một cảm giác run rẩy xa lạ bò dọc theo xương sống Đường Manh, lan tràn lên trên, quét qua đỉnh đầu, khiến từng dây thần kinh trên người cậu đều rung bần bật lên vì trận chiến này.

Cậu chưa từng nhận ra… hóa ra cơ giáp cũng có thể đẹp đến như vậy…

Sau này, cậu cũng có thể điều khiển cơ giáp như thế sao?

Chỉ mới tưởng tượng thôi, trái tim Đường Manh đã đập nhanh hơn hẳn.

Lucifer siết chặt thanh kiếm quang. Ánh sáng chói lóa chiếu rọi lên vị trí trái tim của Mammoth. Sóng xung kích có sức công phá tương đương một vụ nổ cấp B hội tụ tại mũi kiếm, không chút lưu tình mà trút xuống.

Bông tuyết tung bay.

Tiếng nổ mạnh vang vọng khắp đấu trường cơ giáp.

Đường Manh bị âm thanh kinh người đó làm cho run lên hai lần. Một bàn tay đeo găng trắng đặt hờ lên vai cậu, như thể ôm lấy nhưng thực ra không hề chạm vào da thịt. Giọng Nguyễn Quân Hành trầm thấp vang lên bên tai:

\”Có lẽ tình trạng của Địch Hưng Diệp không ổn lắm.\”

Đường Manh sững người, quay đầu nhìn lên màn hình lớn phía trên sân đấu. Hình ảnh của Địch Hưng Diệp chớp nháy hai lần rồi hoàn toàn tối đen.

\”Dừng trận đấu! Nhân viên cấp cứu, mau đến đây!\”

___

Trên màn hình hiển thị tên Nhậm Triều Bắc, Alpha tóc bạc mắt lam không hề biểu lộ cảm xúc vừa kết thúc trận đấu. Hắn tháo mũ cảm ứng xuống, mở khoang điều khiển, nhảy khỏi cơ giáp màu xanh băng.

Đôi giày quân dụng dừng lại trên nền tuyết. Gọng kính không hề dao động. Ánh sáng lam lướt qua thấu kính, phản chiếu một dãy số ghi lại thời gian trận đấu:

[00:01:01]

Một bông tuyết nhỏ rơi xuống từ không trung. Nhậm Triều Bắc nheo mắt, ánh nhìn sắc lạnh như sông băng xuyên qua đám đông khán giả sững sờ, không chút sai lệch, dừng lại trên người Omega xinh đẹp đang ngồi ở một góc khán đài.

Ánh mắt ấy như đang tuyên bố kết quả thắng bại của bốn tháng sau.

Nhưng Nhậm Triều Bắc lại thấy Đường Manh đứng bật dậy, lao về phía nhóm nhân viên cấp cứu.

Giữa một chiến thắng áp đảo, ánh mắt cuối cùng của Đường Manh vẫn không dành cho hắn.

\”… Chậc.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.