Vương Khải là phó thủ hạ đắc lực của Chung Văn Thịnh, ngày thường chuyên môn phụ trách xử lí chuyện tư nhân của Chung Văn Thịnh, cũng coi như gặp qua không ít chuyện riêng tư không lên được mặt bàn của Chung gia. Sáng nay, bốn giờ hắn liền nhận được điện thoại của Chung Văn Thịnh, trong điện thoại, hắn mới vừa cung cung kính kính mà kêu một tiếng lão bản, Chung Văn Thịnh liền không kiên nhẫn mà đánh gãy hắn, kêu hắn mau cút lại đây.
Câu \’cút lại đây\’ không nói là xảy ra chuyện gì, nhưng dựa vào ngữ khí của Chung Văn Thịnh, Vương Khải liền liên tưởng đến tiểu thiếu gia xinh đẹp kia, toàn bộ Chung gia, người có thể làm Chung Văn Thịnh táo bạo thật không nhiều lắm.
Hắn vội vàng sửa soạn bản thân, hoả tốc chạy tới nhà cũ Chung gia, lúc này này tòa chiếm gần ngàn mét đất để đèn đuốc sáng trưng, cảnh vệ không dám lơi lỏng mà đứng canh giữ.
Tình cảnh này khiến hắn không dám trì hoãn, đi vào nhà cũ, hắn phát hiện lão tổng Chung Văn Thịnh đang ngồi trên ghế sô pha phòng khách, nhìn lầu hai im lặng không nói.
Vương Khải theo tầm mắt hắn nhìn về phía lầu hai, lúc này mới phát hiện lầu hai hành lang có không ít bác sĩ quen mắt đang bận rộn, đây là làm sao vậy? Nháo ra mạng người? Ai xảy ra chuyện? Sẽ không phải là vị tiểu thiếu gia mà Chung Văn Thịnh đặt trên đầu quả tim đi?
Không đợi hắn nghĩ xong, Chung Văn Thịnh liền nhìn thấy hắn, vẫy tay kêu hắn đi qua, Vương Khải lập tức thu hồi suy nghĩ đi tới.
\”Lão bản.\”
Chung Văn Thịnh ừ một tiếng, tầm mắt một lần nữa quay lại lầu hai, thâm trầm khó lường, hắn nói: \”Chuyện lần trước tôi kêu cậu giải quyết, hiện tại thế nào?\”
Chuyện này nói đến cũng coi như là Chung gia việc tư, Vương Khải không có quyền lợi hỏi đến, nhưng nếu Chung Văn Thịnh giao cho hắn xử lý, hắn liền phải làm sao cho tốt nhất.
\”Người được chọn đã định rồi, sửa họ Lý.\”
Chung Văn Thịnh không có nói tiếp, lầu hai tựa hồ có chút động tĩnh, hắn đứng lên, lướt qua Vương Khải đi lên lầu hai.
Vương Khải cân nhắc xem mình có nên theo sau không, vì hắn thật sự tò mò người có thể khiến Chung Văn Thịnh quan tâm như vậy, hắn thấy Chung Văn Thịnh tựa hồ không để ý đến hắn, liền nhấc chân chuẩn bị lên lầu, tìm tòi đến tột cùng.
\”Chờ lát nữa cậu đi trường học giúp Văn Thanh làm thủ tục tạm nghỉ học, thi đại học em ấy sẽ trực tiếp đi trường thi.\” Chung Văn Thịnh nói.
Vương Khải nghe vậy, bước chân mới bước ra liền ngừng, nghe xong, hắn cái gì cũng chưa nói liền khom người rời đi.
Xử lý thủ tục tạm nghỉ học cho tiểu thiếu gia…… Vậy người ở lầu hai chính là tiểu thiếu gia a.
Đây là như thế nào mà nháo đến bác sĩ cũng tới? Hắn chưa từng nghe ai nói, tiểu thiếu gia thân thể không tốt nha. Thức ăn của cậu ấy luôn luôn từ lão bản một tay xử lý, mấy ngày hôm trước không biết bị trúng gió hay sao, mà đem dì Vương đi luôn, làm lão thái thái tức giận thật lâu.