Tô Thời Tinh nhất thời không kịp phản ứng, mãi một lúc lâu sau mới hỏi: \”Đi nhà chị sao?\”
\”Không thì còn đi đâu nữa? Chẳng lẽ cô có chỗ nào tốt hơn à?\” Nguyễn Như Du nhướng mày hỏi lại.
Tô Thời Tinh suy nghĩ một lát rồi thành thật trả lời: \”Không có… Vậy cứ quyết định vậy đi. Để tôi lấy thêm vài bộ quần áo.\”
Cô nhét đầy đồ vào chiếc vali, vừa định đóng lại thì chợt nhớ ra điều gì, liền nói: \”Khoan đã! Tôi quên lấy cái gối nhỏ của mình.\”
\”Gối mền mấy thứ đó thì khỏi mang đi!\”
Nguyễn Như Du lúc này đã sốt ruột đến mức muốn giành từng giây từng phút. Nhưng nhìn cách Tô Thời Tinh cứ như đang chuẩn bị đi du lịch, mang theo cả \”gia tài\” của mình, cô vừa buồn cười vừa bực.
Không chờ thêm được nữa, Nguyễn Như Du một tay đẩy vali, tay kia nắm chặt cổ tay Tô Thời Tinh, sải bước đi về phía trước: \”Mau lên! Phía dưới còn có người đang đợi chúng ta đấy.\”
\”Chờ chút, chỉ một chút thôi, tôi lấy bức ảnh.\”
Tô Thời Tinh lập tức chạy về phòng ngủ, lấy ra một tấm ảnh, cẩn thận bỏ vào túi xách, sau đó vội vàng đội mũ lưỡi trai, chạy theo Nguyễn Như Du ra ngoài.
Chỗ này cô không phải lần đầu đến, Nguyễn Như Du nắm rõ địa hình. Cô dẫn Tô Thời Tinh đi thang máy xuống tầng hai, sau đó rẽ vào lối thoát hiểm để tránh paparazzi, vì ở tầng một, mấy tay săn ảnh thường xuyên túc trực ngay cửa thang máy.
Tầng một có mấy lối ra, ngoài cửa chính và cửa hông, còn một lối dẫn thông đến khu làm việc của nhân viên quản lý bất động sản. Dường như họ đã được báo trước, mấy nhân viên bảo vệ đã đứng chờ sẵn.
Tô Thời Tinh im lặng theo sát Nguyễn Như Du, hai người nhanh chóng rời đi qua lối của nhân viên. Bên ngoài, một chiếc xe đã đợi sẵn. Hai người lần lượt lên xe, một trước một sau.
Bí thư ngồi phía trước, lặng lẽ lái xe như một người vô hình.
Tô Thời Tinh quay đầu nhìn dãy nhà dần khuất xa, khó tin hỏi:
\”Chị có phải đã sắp xếp trước với quản lý khu này rồi đúng không?\”
\”Chỉ là chào hỏi trước thôi.\” Nguyễn Như Du nghiêng đầu liếc nhìn cô: \”Vậy tiếp theo, cô tính thế nào?\”
\”Xem công ty sắp xếp đi.\” Vừa dứt lời, điện thoại của Tô Thời Tinh reo lên.
Thực ra, điện thoại đã reo liên tục từ nãy giờ nhưng nàng đều không nghe. Lần này là người đại diện gọi, nàng đành phải nghe máy.
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói:
\”Công ty đã tìm được nguồn tin giả, đang thương lượng để đăng thông cáo giải thích rõ hành vi của cô. Chúng ta sẽ cố duy trì hình tượng dịu dàng của cô…\”
\”Vẫn là muốn tiếp tục duy trì cái hình tượng ngọt ngào, dịu dàng đó chứ gì?\” Tô Thời Tinh đột ngột cắt ngang lời người đại diện.
\”…Đúng vậy.\”
\”Không cần. Tôi từ chối.\”
Nguyễn Như Du: … Ai mới vừa bảo nghe theo sắp xếp của công ty thế?