Phác Thái Anh bắt đầu vẽ.
Cảm giác mát lạnh từ chóp mũi giống như đổ vào cơ thể, Lạp Lệ Sa không khỏi run lên.
Cô vốn cho rằng sẽ cảm thấy khó xử, nhưng tình huống trái ngược với lo lắng của cô, nhìn thấy ánh mắt trong trẻo của Phác Thái Anh, mọi yếu tố bồn chồn trong cơ thể cô đều bình tĩnh lại, giống như trước đây khi đối mặt với ống kính của phóng viên, cô có thể điều chỉnh suy nghĩ trong chốc lát và trở nên bình tĩnh.
\”Chị Sa, chị biết không?\” Phác Thái Anh nói, tay cô ấy cũng không có dừng lại, nét bút chuyển động rất điêu luyện.
Lạp Lệ Sa thấy nàng đưa tay trái chỉnh lại mái tóc xõa của mình. Vì nàng cúi đầu nên mái tóc dài của nàng cứ rủ xuống, thỉnh thoảng chạm vào da cô, khiến cô cảm thấy ngứa ngáy. Khi cô muốn nhắc nhở Phác Thái Anh, vừa ngẩng đầu lên, mái tóc lại biến mất.
Ngứa thì ngứa vậy, cô dứt khoát lười nói.
\”Cái gì?\”
\”Hình dáng ngực của chị, rất đẹp!\” Ngữ khí của Phác Thái Anh thành tâm nói.
\”Eh! Em đã gặp qua bao nhiêu?\”Lạp Lệ Sa không nhịn được trêu chọc cô ấy!
\”Em đã gặp qua không ít rồi!\”
\”A?! –\”
Phác Thái Anh vẽ xong bên phải, bắt đầu di chuyển sang bên trái.
\”Chị quên rồi sao? Em thích tranh chân dung, phác thảo cơ thể người là cơ bản nhất.\”
\”Vậy à.\”
\”Khi nào đó, em vẽ cho chị Sa một bức được không?\”
\”Phác thảo cơ thể người sao?\”
\”Đúng vậy ạ.\”
\”…\” Lạp Lệ Sa không biết có nên đồng ý hay không.
Cô thật ra có chút lo lắng sẽ bị mắc kẹt. Thay vì yêu, cô muốn sống tự do, không muốn ký bất kỳ hợp đồng kỳ quái gì với A Xi, bởi vì, hệ thống của nó: 《Cứu vớt pháo hôi tra A hệ thống》, cái tên kia nghe thôi đã khiến người ta bực mình, cô Lạp Lệ Sa đâu phải cái gì tra A đâu chứ! Cho nên, cô cũng không muốn ký hợp đồng.
Nhưng không hiểu sao, nghĩ đến việc phải chia tay Phác Thái Anh lại khiến cô cảm thấy hơi khó chịu, không khỏi nhìn nàng. Khuôn mặt nàng đẹp đến nỗi chỉ cần nhìn thôi là mọi người đã cảm thấy vui vẻ.
Xin cậu tỉnh táo lại được không? Các cậu ở bên nhau còn chưa đến một ngày! Lạp Lệ Sa tự tôi cảnh cáo–
\”Chị Sa chị đồng ý sao?\”
Lạp Lệ Sa phát hiện, Tịch Tiểu Yên trong một số việc rất kiên trì.
Cô muốn đồng ý, nhưng lại sợ điều gì đó thay đổi.
Dù sao, bây giờ cái gì cũng không xác định được.
\”Chị Sa?–\” Giọng nói của Phác Thái Anh tuy nhẹ nhàng nhưng ngữ khí lại như thổi một luồng gió đột nhiên thổi vào trái tim mềm yếu của Lạp Lệ Sa.
\”Em muốn vẽ bao nhiêu đều được.\” Lạp Lệ Sa không có cách nào từ chối. Lời yêu cầu của nàng thật nhẹ nhàng và hào quang của nàng thật quyến rũ. Cô không muốn thấy nàng buồn.