Lạp Lệ Sa cảm thấy không ổn lắm, nhưng lại không muốn làm Phác Thái Anh mất hứng, nên hỏi: \”Tại sao, em cảm thấy hai người họ có thể thành đôi à?\”
\”Cái này còn phải xem chị Quý Diệc nghĩ thế nào nữa!\” Phác Thái Anh mở to mắt, nhìn thẳng vào Lạp Lệ Sa: \”Chị em có thể nói là nhất kiến chung tình với cô ấy đó, hơn nữa họ không phải đã——\”
\”Em cũng biết rồi à?!\” Mặc dù đây là chuyện hợp tình hợp lý, nhưng Lạp Lệ Sa vẫn có chút bất ngờ.
Trong ấn tượng của cô, Phác Tiểu Hà và Phác Thái Anh là kiểu chị em không ưa gì nhau, bây giờ xem ra, họ vẫn là chị em không thể tách rời, nếu không sao họ có thể chia sẻ chuyện riêng tư như vậy? Dù sao cũng là chị em ruột.
\”Dạ, hôm nay chị em lỡ miệng nói ra trong điện thoại.\” Phác Thái Anh thản nhiên trả lời, ánh mắt em ấy tràn đầy ý vị \”chị Sa biết từ khi nào vậy\”.
\”Chị cũng mới biết thôi, vừa nãy uống rượu ở dưới lầu, Quý Diệc tự nói.\”
\”Có thể kể cho em nghe chi tiết được không? Chị em căn bản không chịu nói gì với em cả.\”
Thật ra Phác Thái Anh không hỏi chị mình, vì nàng biết hỏi cũng bằng không.
\”Em tò mò vậy sao?\” Lạp Lệ Sa cười.
\”Đúng ạ.\” Phác Thái Anh rất thản nhiên, không hề có chút xấu hổ nào, vì chưa từng trải nên tò mò.
\”Ngốc ạ, chuyện như vậy sao Quý Diệc có thể kể chi tiết cho chị được?\”
\”Thời gian địa điểm đại loại vậy cũng được ạ.\” Phác Thái Anh không biết mệt mỏi.
\”Chúng ta kết hôn rồi, không ngờ phù dâu của chúng ta lại nhanh hơn đôi chính là chúng ta nhiều như vậy!\”
\”Phụt ——\” Phác Thái Anh bị lời của Lạp Lệ Sa chọc cười, \”Sao mọi người đều thích so sánh vậy!\”
\”Không có so sánh, chị chỉ đang trình bày sự thật thôi.\”
\”Cũng đúng, họ nhanh hơn thật, có lẽ là gặp đúng người rồi.\”
\”Thời gian? —— Nếu đoán không sai thì là đêm tân hôn của chúng ta; địa điểm, tám phần mười là nhà Quý Diệc; còn về những cái khác thì thật sự không tiện hỏi ——\”
\”Vẫn là chị và chị Quý Diệc thân nhau hơn, hôm nay không phải chị em lỡ miệng thì em cũng không biết giữa họ có chuyện đó đâu, em cứ tưởng là chị em đơn phương thích chị Quý Diệc thôi chứ!\”
\”Nói vậy, chị có nghĩa vụ giúp chị dâu của chị không nhỉ?\”
\”Chị Quý Diệc đang ở trên lầu mà? Thật trùng hợp, em và chị em vừa hẹn sáng mai gặp nhau, chị Sa, chúng ta đừng nói với chị Quý Diệc vội, kẻo làm cô ấy sợ chạy mất!\”
\”Quý Diệc khi nào thì trở nên dễ sợ như vậy?\”
\”Thật ra em thấy là do cách theo đuổi của chị em không đúng nên mới khiến chị Quý Diệc có chút phiền lòng, tất nhiên em thừa nhận tính tình chị em rất tệ, nhưng nhìn chung, bản chất của chị ấy không xấu ——\”
\”Không xấu à, em quên chị ấy đã ngăn cản chúng ta qua lại và kết hôn như thế nào rồi sao?\”
\”Chị ấy chỉ dọa chị thôi, còn cố tỏ ra giỏi giang trước mặt ba mẹ em nữa; dù sao thì chị ấy cũng không thể ngăn cản được chúng ta ở bên nhau, không ai có thể ngăn cản được chúng ta ở bên nhau, đúng không?\”