[Bhtt- Edit] Xuyên Thành Tra A Sau Ảnh Hậu Chỉ Nghĩ Sủng Thê ( Cover Lichaeng) – Chương 3 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Bhtt- Edit] Xuyên Thành Tra A Sau Ảnh Hậu Chỉ Nghĩ Sủng Thê ( Cover Lichaeng) - Chương 3

Khi Lạp Lệ Sa đi qua đại sảnh, nữ giúp việc Trần Lam Nghênh đang bưng ly rượu đã dùng đi vào trong, thấy nữ chủ nhân đi ra, cô vội dừng bước.

\”Nếu Anh Anh tỉnh lại thì đến vườn trước gọi tôi.\” Lạp Lệ Sa mơ hồ cảm thấy đôi mắt của cô gái này có chút quen thuộc.

Trần Lam Nghênh khẽ cúi đầu đáp, \”Tôi biết rồi, Lạp tiểu thư.\”

\”Cô, cái đó-\”

Trần Lam Nghênh đọc được vấn đề trong ánh mắt của Lạp Lệ Sa, nhỏ giọng nói: \”Tôi đã uống thuốc ức chế trước rồi, không sao đâu.\”

Vẻ ngượng ngùng khi nói chuyện của cô khiến Lạp Lệ Sa nhớ đến cô trợ lý nhỏ của mình, hai người có chút giống nhau, chỉ là cô gái trước mắt mặc trang phục nữ giúp việc, tóc cũng búi rất chỉnh tề, không giống với cô trợ lý nhỏ thích buộc tóc đuôi ngựa.

Trần Lam Nghênh là một Omega, cô đến đây làm giúp việc không lâu, cho đến tận bây giờ, cô vẫn không dám nhìn thẳng vào đôi mắt quá mức mê hoặc lòng người của nữ chủ nhân.

Lạp Lệ Sa kết hôn, cô nghĩ rằng tối nay thông tin tố của cô ấy có thể bị rò rỉ ra ngoài, nên đã uống thuốc ức chế trước, tránh bị ảnh hưởng.

Lạp Lệ Sa lướt qua cô giúp việc nhỏ, cô dựa theo ý thức vẫn còn xa lạ, đi thẳng về phía trước, chậm rãi đi vài phút, rẽ thêm một khúc nữa là đến vườn trước, ở đó có một cái ao, vào đêm khuya, mượn ánh đèn lờ mờ có thể thấy xung quanh ao cây cối um tùm, núi giả lởm chởm, còn có tiếng nước chảy róc rách.

Gió đêm vẫn còn hơi lạnh, thấy bên đường nở hoa hải đường nhỏ, cô phán đoán, mùa trong thế giới này và thế giới cô từng ở có lẽ là tương ứng với nhau.

Nghĩ đến thời gian, cô theo bản năng sờ vào túi, quả nhiên có điện thoại.

Ấn sáng lên xem, ngày 21 tháng 4, đúng là ngày cô hôn mê ở phim trường vào buổi tối, bây giờ đã gần 11 giờ đêm.

Cô xoay người nhìn lại, biệt thự cách đó mấy chục mét vẫn sáng đèn, tòa nhà ba tầng kia, trông rất lớn, còn cái sân mà cô đang ở, trông cũng rất rộng rãi.

Đều là ảnh hậu, Lạp Lệ Sa không khỏi thở dài, thực lực kinh tế của tra A ảnh hậu hẳn là mạnh hơn cô rất nhiều, chỉ nhìn tòa nhà này thôi cũng có thể thấy được, cô ấy có bao nhiêu tiền chứ!

Đi ngang qua một chiếc xích đu khung hoa màu trắng, cô dừng bước, dứt khoát ngồi xuống.

Khách khứa đã tản hết, ở đây đủ yên tĩnh, đủ để cô bình tĩnh lại.

Nghĩ đến vận mệnh pháo hôi sống không quá ba chương trong sách, cô theo bản năng rụt người lại, rồi ôm lấy hai cánh tay.

\”Tại sao lại xuyên vào tiểu thuyết chứ, tôi còn có thể quay về không?\” Đối diện với mặt nước ao lúc sáng lúc tối, Lạp Lệ Sa lẩm bẩm tự nói, \”Vừa nãy giọng nói trong đầu rốt cuộc là-\”

\”Meo!\” Một con mèo trắng đột nhiên nhảy lên chỗ trống bên trái Lạp Lệ Sa.

\”Mèo hoang nhỏ từ đâu tới vậy?\” Lạp Lệ Sa vừa muốn vuốt ve, nhưng nhìn thấy vẻ yêu mị của con mèo trắng, vừa nhìn đã biết không dễ chọc, liền kịp thời dừng bàn tay đang rục rịch lại, bị cào bị thương thì người đau còn không phải là mình.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.