Chương 68: Ta bán ngươi rồi…
Diệc Thu ngồi xổm bên thau đồng chứa đầy nước, nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong nước.
Đó là một gương mặt xa lạ rồi lại chọc người yêu thích, môi anh đào mắt hạnh, khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn mang theo vài phần trẻ con, thịt mum múp nhưng không béo, nhìn qua có vẻ giống như đứa trẻ loắt choắt cỡ 15 – 16 tuổi.
Lông tơ trắng tinh hóa thành một bộ y phục thuần trắng, mái tóc đen hơi xoăn xõa trên vai có chút bù xù.
Cuối cùng nàng cũng biến thành người.
Vui vẻ nhưng lại không mấy vui vẻ.
Chỉ với vẻ ngoài như một cô nhóc thế này e là khi gặp phải tiểu trư chân, nàng cũng không có mặt mũi nói mình lớn hơn hắn.
Diệc Thu sửng sốt nhìn chằm chằm vào đôi tay đã toạc băng gạc một lúc lâu, ngón tay lúc đóng lúc mở mà hoạt động một chút rồi sau đó vô ý chạm đến vết bỏng trên tay, nàng đau đến cau mày hít ngược một ngụm khí lạnh.
Không chỉ tay mà vào giờ phút này ngay cả cặp chân trần trụi làm căng hỏng băng gạc đang đạp lên trên mặt đất cũng cảm thấy đau đớn đến khó tả.
Diệc Thu đứng dậy, nhìn U Nghiên với vẻ mặt không biết phải làm sao.
Nàng đã từng nghĩ đến chuyện mình sẽ làm sau khi biến thành người, nhưng ngay lúc này đây, nàng lại vô cùng bối rối, hoàn toàn không biết bản thân nên làm gì.
Đây không phải ảo giác, nàng đã không còn là Dương Đà, đứng ở trước mặt U Nghiên đột nhiên lại cảm thấy có đôi chút… Mất tự nhiên.
Cảm giác này giống như vẫn luôn chú ý một người, mà mình đứng ở đằng xa xa, bản thân quen biết người kia nhưng người kia lại không quen biết mình. Rồi bỗng nhiên có một ngày, nàng đi đến trước mặt người kia với tâm trạng thấp thỏm, hoảng loạn và khiếp đảm.
Liệu người kia có thích nàng không?
Và nàng, nên dùng cách gì để tiếp cận được người kia đây?
Nàng không thể ghé vào bên cạnh U Nghiên, ngáp dài giống một con động vật nhỏ như trước đây.
Nàng không thể ôm đùi U Nghiên rồi khóc hu hu xin tha sau khi phạm sai lầm như những lần trước.
Nàng không thể đến bên cạnh U Nghiên, dụi dụi vào người U Nghiên hay để U Nghiên vuốt lông cho mình mỗi khi nhàm chán nữa.
Nói cách khác, U Nghiên vẫn là U Nghiên nhưng tiểu Dương Đà đã không phải là tiểu Dương Đà.
\”Lại đây.\” U Nghiên ngồi ở trên giường nhẹ giọng nói với nàng.
Diệc Thu nghĩ ngợi, tựa như trên mặt đất có cái đinh nàng đi một chút đau một chút, đau một chút nhảy một chút, một đường nhe răng trợn mắt nhảy đến bên mép giường, sau đó nàng đứng không vững, bổ nhào về phía trước cùng với tiếng kêu \”á á á\” phát ra từ miệng.