Chương 97: Ta không yêu trần thế này, ta chỉ yêu mình ngươi.
Đây không phải lần đầu tiên tiến vào cảnh trong tranh của Huân Trì nên Diệc Thu biết mọi thứ ở nơi này sẽ không bao giờ đả thương người.
\”Đây là cảnh trong tranh do Huân Trì vẽ, mọi thứ có trong này chỉ là một đoạn hồi ức, vì thế chúng ta sẽ không chịu bất kỳ thương tổn khi ở đây.\” Diệc Thu giải thích, đè thanh kiếm trong tay Giang Vũ Dao xuống, \”Hắn có chuyện muốn nói cho chúng ta biết, chi bằng nhìn kỹ rồi hẵng nói?\”
Giang Vũ Dao chần chừ một lúc mới thu linh kiếm trong tay vào, đưa mắt nhìn chung quanh.
Trong tranh, vật đổi sao dời chỉ trong giây lát, khi tất cả hình ảnh mơ hồ vặn vẹo kia dần dần rõ ràng, mọi thứ xung quanh đều đã trải qua một sự thay đổi rất lớn.
Đây là một nơi vô cùng xa lạ.
Lọt vào mắt không phải núi rừng mà là một biển lửa đỏ đậm đang thiêu đốt nứt toạc mặt đất.
Một con chó con màu đen bước loạng choạng trong địa ngục trần gian, ánh lửa phía sau xuyên thấu qua thân thể của nó.
Thì ra da lông máu thịt của nó đã bị thiên hoả đốt cháy, không biết đang ở phương nào, cũng chẳng biết bị gió cuốn đi đâu mà giờ đây chỉ còn sót lại một sợi vong hồn.
Một mảnh thiên thạch, một trận thiên hoả, sinh linh đồ thán chẳng qua chỉ là chuyện trong chớp mắt.
Lục đạo luân hồi chưa từng dẫn đường cho nó, nó cắn răng chịu đựng, không biết đâu mới là chỗ dung thân.
Nó chết bên trong tai kiếp, nhưng cũng được tái sinh trong tai kiếp.
Vô số tro tàn ngưng tụ thành xương cốt của nó, lửa cháy rào rạt hoá thành da lông và máu thịt, mà viên thiên thạch huỷ hoại tất cả kia lại trở thành trái tim của nó.
Trái tim bằng đá nhập vào linh hồn, ngàn năm vạn năm khó thay đổi.
Kể từ ngày hồi sinh trong trận lửa ấy, nó đã được định sẵn là một đứa trẻ không thể lớn, chết ở độ tuổi nào thì sẽ vĩnh viễn sống ở hình dạng đó.
Mà đứa bé không thể lớn kia cũng chẳng bao giờ tìm được thân nhân cũ của mình.
Lúc hỗn độn sơ khai, rõ ràng thế gian có rất nhiều yêu thú hoành hành, vậy mà ai ai cũng sợ nó, e dè tránh né còn không kịp.
Nó không biết mình đã làm sai điều gì, nhưng có thể cảm nhận được, bất kể nó làm gì, trong mắt những yêu thú đó đều là sai.
Thế gian rộng lớn, nó tìm kiếm khắp nơi, cuối cùng cũng tìm được \”họ hàng\” có hình dạng tương tự với mình.
Nó vui vẻ chạy đến, muốn có được một người bạn hoặc là có cho mình một ngôi nhà riêng.
Nhưng nó hại chết chúng nó.
Thì ra, trên đời này thật sự tồn tại cái gọi là sinh ra đã gieo rắc tai họa cho thế gian.