Chương 63: Đêm nay qua đi, e rằng ngươi chỉ còn là một con chó chết.
Sau một lúc sợ bóng sợ gió, mọi người tiếp tục đi về phía trước.
Diệc Thu vừa đi vừa tự hỏi, càng nghĩ càng cảm thấy không thích hợp.
Nàng thừa nhận bản thân nàng rất nhát gan, hơn nữa còn thích suy diễn để tự hù dọa chính mình.
Nhưng nàng thật sự cảm thấy sự suy diễn của bản thân rất là hợp lý!
Ở một nơi bị ma khí làm ô nhiễm tới mức chim không thèm ỉa này thế mà lại có một con chó con đen thùi lùi đang nằm ngủ, hơn nữa còn ngủ rất ngon lành thì hợp lý sao được?
Ngay lúc nàng đang mở miệng muốn nói gì đó, cụ thể là vừa rồi, tất cả mọi người bao gồm cả U Nghiên đều bảo nàng đừng làm quá mọi chuyện lên.
Cũng chính vì lý do đó, nàng đem hết sự sợ hãi nén chặt trong bụng, không dám nói cũng chẳng dám hỏi, chỉ run bần bật đi theo sát bên cạnh U Nghiên.
Trực giác nói cho nàng, vào tối nay, ngay tại nơi này, chắc chắn sẽ xảy ra một chuyện cực kỳ đáng sợ.
Mặc dù sau khi biến thành Dương Đà trực giác của nàng chưa từng chính xác, nhưng nó vẫn không thể ngăn cản trực giác mang đến cảm xúc lo lắng cho nàng.
Bởi vì mỗi người ở đây đều có năng lực tự bảo vệ mình, ngay cả Lạc Minh Uyên bị đồng môn sư huynh đệ cười nhạo vì không học được tâm pháp nhập môn cũng có một thân võ công cao cường.
Mà nàng thì lại khác, nàng chỉ là một con Dương Đà không có bản lĩnh gì, ngoại trừ phun được vài ngụm nước miếng khó phá vỡ được hàng phòng ngự ra, nàng thật sự không làm được gì cả. Nếu nàng gặp phải nguy hiểm, e là ngay cả tốc độ chạy trốn cũng không thể nhanh bằng tiểu trư chân bị thương chưa lành kia.
Nghĩ đến đây, Diệc Thu cầm lòng không đậu mà tiến đến gần U Nghiên hơn.
Nếu như nói ngày thường nàng chỉ đi theo U Nghiên một cách bình thường, vậy thì vào giờ phút này lại là cố gắng dính thật chặt, hận không thể trở thành một tấm thuốc cao bôi trên da chó, dán trực tiếp trên người điểu nữ nhân để cảm thấy an toàn.
Vì vậy, U Nghiên mới đi được vài bước thì bị tiểu Dương Đà lông xù xù, béo múp mềm mại ở bên cạnh đụng một chút, cứ thế lặp đi lặp lại mấy lần, nàng không khỏi hít sâu một hơi, trực tiếp duỗi tay giữ chặt gáy của tiểu Dương Đà.
Nếu là trước đây, Diệc Thu chắc chắn sẽ vùng vẫy kịch liệt, nhưng lần này bị U Nghiên bắt lấy, nàng lại cảm thấy một sự yên tâm khó tả xiết, hoàn toàn không có ý định giãy giụa.
Một hang động lớn chung quy vẫn sẽ có cuối.
Diệc Thu cũng không biết mình bị U Nghiên kẹp cổ đi bao lâu, chỉ biết đi rồi đi, phía trước đã không còn đường.
Cuối hang động có mảnh đất trống không lớn bị một tầng kết giới phong tỏa, kết giới hiện lên một vầng hào quang chiếu sáng khắp bốn phía vách đá, nhưng bên trong kết giới lại rỗng tuếch.