Chương 46: Ta đứng về phía ngươi!
Sau khi Lạc Minh Uyên tỷ thí bị thua, ánh mắt Diệc Thu vẫn luôn hiện ra một loại trạng thái đờ đẫn.
U Nghiên tiếp tục nhìn trong chốc lát với tâm trạng không mấy hứng thú, có lẽ cảm thấy không thú vị nàng đột nhiên đứng dậy, xoa xoa đầu nhỏ của Diệc Thu, ý bảo mình chuẩn bị rời đi nơi này.
Diệc Thu hoàn hồn, vội vàng đuổi kịp U Nghiên, ngưỡng đầu hỏi: \”Chủ nhân không xem nữa hả?\”
\”Nhàm chán.\” U Nghiên nói, rũ mi thoáng nhìn Diệc Thu, \”Không phải tên tiểu tử ngươi cảm thấy hứng thú đấu xong rồi à?\”
Diệc Thu nhất thời sửng sốt, bốn cẳng chân khựng lại vài giây, lúc lấy lại tinh thần thì U Nghiên đã đi xa thật xa, hoàn toàn không có ý định đợi nàng.
Sau một lúc im lặng ngắn ngủi, Diệc Thu thở mạnh ra một hơi, chuẩn bị tinh thần sẽ bị U Nghiên nói móc nói xỉa dưới đáy lòng xong xuôi, nàng mới nhanh chóng bước từng bước lớn, mở miệng nói một câu phủ nhận theo quán tính: \”Ta không cảm thấy hắn thú vị!\”
Kết quả, ngày thường U Nghiên ngay cả tròng mắt tiểu Dương Đà nhìn sang chỗ nào đều phải quản một chút thế mà vào hôm nay lại đổi tính đổi nết, hoàn toàn không muốn nhiều lời, chỉ \”ừ\” một tiếng rồi thôi.
\”Ơ?\” Tự dưng cảm thấy không mấy quen, Diệc Thu đuổi theo đến bên người U Nghiên, bắt đầu giải thích, \”Ta cảm thấy chuyện báo danh do ta đề nghị, là sự hứng khởi nhất thời của ta, hôm nay thấy hắn bị người châm chọc như vậy, ta có chút hối hận…\”
\”Thì sao nào?\” U Nghiên nhẹ giọng hỏi lại một câu.
\”Cho, cho nên…\” Diệc Thu đứng tại chỗ nghẹn ngào một lúc.
Làm một nhị thứ vượn (1) thường xuyên tán gẫu quanh năm ở trên mạng, nàng thật sự không hề thích nổi ba chữ \”thì sao nào\” này.
Nếu đổi thành người khác, nàng chắc chắn sẽ nổi giận.
Nhưng cố tình nữ nhân trước mắt là người mà dù có làm gì đi chăng nữa nàng cũng không được nổi giận.
Nàng lập tức ngửa đầu nhìn mặt trời, dùng biện pháp đông cứng để dời đi đề tài: \”Thời tiết hôm nay đẹp ghê ta ơi!\”
U Nghiên khẽ cười một tiếng, lại không nói thêm gì, chỉ tiếp tục đi từ từ về phía trước, không biết nàng có ý định đi đâu.
Diệc Thu bĩu môi, chột dạ đi theo.
Nàng biết, tính toán nhỏ bé ở trong lòng mình căn bản không thể nào gạt được hỏa nhãn kim tinh của U Nghiên, nếu có thể, nàng cũng không muốn đánh lừa một người đã biết hết mọi chuyện bằng những câu nói dối vừa nghe liền cảm thấy vớ vẩn ấy.
Cũng may U Nghiên chưa bao giờ ép buộc nàng quá chặt, rất nhiều chuyện ở rất nhiều thời điểm nếu nàng không muốn nói, chỉ cần giả ngu giả ngơ, U Nghiên sẽ không nhắc lại và sẽ để cho mọi chuyện trôi qua dễ dàng.
Diệc Thu nghĩ, có lẽ là do độ thiện cảm tăng lên mang đến dung túng, mà sự dung túng ấy lại vừa làm nàng thấp thỏm lại vừa làm nàng cảm động.