Chương 35: Tiểu Diệc Thu, ngươi có bao giờ nghĩ đến chuyện tu luyện thành người không?
Diệc Thu cảm thấy thế giới này thật sự có rất nhiều thứ nàng khó lý giải được.
Tỷ như, tính cách của Lạc Minh Uyên không quá giống với những gì được miêu tả trong tiểu thuyết, hơn nữa khi hắn nghe được lời thoại mấu chốt kia, phản ứng mà hắn lộ ra vô cùng khác với tiểu thuyết.
Hoặc là tình tiết U Nghiên đến lừa dối Lạc Minh Uyên chẳng hạn, đúng là nàng có đến nhưng đến rồi chỉ nói một câu với Lạc Minh Uyên, nói xong nàng liền nhéo lỗ tai lôi kéo tiểu Dương Đà nhà mình đi ngay.
Đi thì đi thôi, vậy mà U Nghiên lại nói là ra đây tìm nàng, còn đi theo linh tức của nàng suốt một đường nữa chứ.
Quá buồn cười, sao có thể?!
Và cái mấu chốt nhất chính là, sáng sớm tinh mơ nàng phát hiện U Nghiên không ở, sau đó mới ra ngoài tìm U Nghiên. Bây giờ thì hay rồi, nàng ôm cây đợi thỏ chờ U Nghiên đến, lại bị U Nghiên trả đũa, giống như nàng lẻn đi ra ngoài tìm Lạc Minh Uyên là bởi vì có ý đồ xấu vậy đó!
Tuy rằng cũng có, nhưng nàng dám chắc rằng phần tâm tư này của nàng tuyệt đối đơn thuần hơn điểu nữ nhân rất nhiều!
\”Ngươi nói vậy là có ý gì, ta ra ngoài tìm ngươi, ngươi không tin, ta đây mới là người không dám tin ngươi ra ngoài tìm ta đấy!\” Tiểu Dương Đà duỗi thẳng cổ, ngưỡng đầu mặt đối mặt với U Nghiên, ánh mắt không có bất kỳ né tránh nào, nghiễm nhiên bày ra tư thế đuối lý nhưng nói năng vô cùng hùng hồn, \”Rõ ràng, rõ ràng lúc mở mắt ra, ta không nhìn thấy bóng dáng của ngươi! Tối hôm qua ta chưa ăn gì hết, cái bụng đói meo, trước khi rời đi ngươi không hề chừa đồ ăn lại cho ta nên ta mới đi ra ngoài tìm ngươi!\”
\”Tìm ta ư, nếu như thật sự đi tìm ta, sao lại tìm đến Lạc Minh Uyên làm gì?\” U Nghiên đạm cười hỏi, \”Ta cảm thấy, có vẻ như ngươi rất để ý hắn, ngay từ đầu không cho ta giết hắn, nói gì mà giết người tru tâm mới thú vị…\”
\”Đó chẳng phải là kế hoạch của ngươi sao!\” Diệc Thu vội vàng đánh gãy lời nói của U Nghiên, ức đến mức nhe răng về phía nàng.
U Nghiên dường như không nghe thấy lời ấy, tiếp tục hỏi: \”Ta giữ lại mạng của hắn, là vì cảm thấy để dành chơi từ từ cũng được, nhưng hắn không phải là đồ chơi của ta sao?\”
\”Ta…\”
\”Tại sao ngươi lại lén ta đi tìm hắn \’chơi\’?\” Một câu chất vấn, lạnh lẽo như băng.
Vừa dứt lời, U Nghiên bèn vỗ nhẹ vào má phải của tiểu Dương Đà, trên khuôn mặt thon dài ấy hiện lên một loại nguy hiểm làm người đoán không ra.
Diệc Thu không tự chủ được mà rùng mình, nhưng ngoài miệng vẫn chưa từ bỏ biện giải cho bản thân: \”Ta, ta ra ngoài tìm ngươi thật mà…\”
【 Độ thiện cảm của U Nghiên -50 】
Lại giảm! Độ thiện cảm lại giảm nữa! Phiền quá đi mất, hủy diệt đi, đừng có giày vò người ta nữa!