[Bhtt || Edit] Tiểu Dương Đà [Xuyên Thư] – Vô Liêu Đáo Để – Chương 33 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Bhtt || Edit] Tiểu Dương Đà [Xuyên Thư] – Vô Liêu Đáo Để - Chương 33

Chương 33: Xem ra nó đã sẵn sàng để được đưa đi làm thịt rồi.

Diệc Thu không biết phải dùng từ gì để diễn tả sự thương cảm ở trong nội tâm của mình.

Sức lực của điểu nhân này lớn đã đành, nào ngờ khả năng biến sắc mặt lại nhanh như vậy, thậm chí nàng còn chưa kịp làm ra phản ứng thì đã té ngã khỏi lưng của U Nghiên rồi.

Vào lúc cái mông đáng thương của tiểu Dương Đà tiếp xúc với mặt đất ngồi chưa vững, bèn mất đà ngã về phía sau, \”ui da\” quăng ngã chổng vó.

Diệc Thu cảm thấy tuyến lệ của mình đã phát triển rất nhiều từ khi biến thành một con Dương Đà, một cú quăng ngã này làm đáy mắt nàng nhanh chóng hiện lên một lớp nước mắt, tầm mắt nhìn về phía U Nghiên cũng trở nên mơ mơ hồ hồ.

U Nghiên hờ hững chải vuốt mái tóc dài rối tung do tiểu Dương Đà cọ loạn, bộ dáng nghiêm trang thể hiện ra sự cao quý lãnh diễm.

Giang Vũ Dao và Lạc Minh Uyên không ở, nguyên hình của điểu nữ nhân liền nhanh chóng phơi bày hệt như vận tốc ánh sáng, tất cả những cái đơn thuần đáng yêu hoạt bát rộng rãi trước đó đều là ảo giác, có khi còn dễ dàng vỡ nát hơn việc phá huỷ hoa trong gương, trăng trong nước rất nhiều.

(*) Hoa trong gương, trăng trong nước: để miêu tả một số kết cục của chuyện xưa; trăng trong nước cũng có thể miêu tả một cô gái xinh đẹp, khí chất ưu nhã; hoa trong gương thì đại biểu khí chất đoan trang.

Quả nhiên, tiểu Dương Đà không nên nhẹ dạ tin tưởng Quỷ Kiến Sầu. Cái gì mà dịu dàng, cảm giác an toàn chứ, tất cả chỉ là bọt biển thôi!

Diệc Thu cắn chặt răng, lăn một cái tại chỗ, rồi mang theo bộ lông trắng dính đầy bùn đất và cỏ đứng lên.

Đêm đen gió lớn trăng tàn, mây mù lượn lờ hai bên vách đá, tiểu Dương Đà dính đầy cỏ và bùn khắp người ngưỡng đầu lên, trừng mắt oán hận nhìn U Nghiên đang sửa sang lại quần áo trước mặt mình, trong đôi mắt nhỏ, tràn đầy không vui.

U Nghiên rũ mi thấy, không nhịn được mà phụt cười một tiếng, sự hờ hững nơi đáy mắt cũng giảm đi vài phần.

Có người không cười còn đỡ, một khi đã cười liền khiến người ta cảm thấy vô cùng tức giận.

Diệc Thu không thể không hít sâu hai cái.

Nàng đang chê cười ta, nàng lại đang chê cười ta —— điểu nữ nhân này không có lúc nào là không chê cười ta.

Điểu nữ nhân vẫy vẫy tay với nàng, nàng cắn răng đứng tại chỗ không lung lay.

Điểu nữ nhân cho nàng một ánh mắt, nàng nhếch mép, vẫn không lung lay.

Điểu nữ nhân nói với nàng một câu: \”Đi thôi, tiểu quỷ dơ.\”

Diệc Thu rũ rũ bộ lông, làm một số ít bùn đất rơi xuống đất, rồi mới bước đến bên cạnh U Nghiên bằng cẳng chân đang mỏi nhừ mềm nhũn của mình, rầm rì hai tiếng, ngoẹo cổ về phía không khí, than thở: \”Chủ nhân, về sau ta cùng họ với ngươi.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.