Chương 31: Không thích, ta thật sự không thích mà.
Hệ thống rác rưởi gì vậy trời, ngoài miệng thì nói biết gì trả lời hết không giấu giếm một câu, thế mà hỏi một cái là đã hết ba cái không biết rồi.
Diệc Thu không nhịn được cảm xúc mà ngẩng đầu trợn trắng mắt.
Sau một lát trầm mặc ngắn ngủi, nàng quyết định không hỏi hệ thống nữa, chỉ yên lặng đứng nép vào một bên, thất thần nhìn cánh cửa phòng đóng chặt.
U Nghiên về rất nhanh, động tác của đầu bếp quán trọ cũng không chậm, chưa bao lâu, từng món từng món liền được bưng lên tận phòng.
Sáng hôm nay, trước mặt Diệc Thu chỉ có quả táo được cắt sẵn và bánh bao thịt được xé nhỏ từng miếng, chủng loại không phong phú cộng thêm tâm trạng không tốt, nên nàng cũng ăn không được bao nhiêu. Giờ này khắc này ngửi được mùi đồ ăn thơm ngát, cái bụng nhỏ ăn từ lúc sáng sớm đột nhiên kêu vang không ngừng.
Mỹ thực trước mặt, tiểu Dương Đà thu hồi những ý nghĩ lung tung rối loạn vào đáy lòng, đứng dậy nhảy từng bước đến bên cạnh bàn, duỗi cổ há miệng muốn ăn, lại bị U Nghiên dùng chiếc đũa ngăn chặn.
U Nghiên vẫn luôn như vậy, không cho tiểu Dương Đà tự ăn cơm, nhất định phải đút từng miếng từng miếng mới chịu.
Lý do đơn giản là vì Dương Đà không có tay, nếu không ai đút ăn, Dương Đà cũng chỉ có thể cắm đầu cắm cổ vào dĩa đồ ăn, cuối cùng không những làm rơi vãi đồ ăn ra khắp bàn mà còn làm cho dầu mỡ dính đầy miệng.
Mấy lần trước Diệc Thu tự mình ăn cơm đều làm mọi thứ trở nên bầy hầy, và cứ mỗi lần như thế, U Nghiên đều sẽ lôi nàng đến bên chậu nước để nàng tự rửa sạch sẽ.
Cũng chính vì lý do đó mà một con cá mặn xã súc ở thế kỷ 21 vốn có thể tự gánh vác việc ăn, mặc, ở, đi lại, lập tức biến thành bảo bảo kiều khí, ăn cơm cũng cần có người đút.
Diệc Thu vừa ăn cơm trưa, vừa nhìn U Nghiên, cái đầu nhỏ không ngừng suy nghĩ miên man.
Nàng nghĩ, làm một con sủng vật thật ra cũng tốt, bởi vì lúc còn làm người, chưa từng có một ai chăm sóc nàng như vậy, ngay cả thân nhân cũng không.
Thảo nào vẫn luôn có người nói \”Người không bằng mèo\” \”Người không bằng chó\”, tiểu sủng vật nếu gặp được một người chủ tốt, chẳng phải là sẽ được sống một cuộc đời vô ưu vô lo hơn cả con người đấy sao?
Nhưng nàng vẫn muốn làm người, không những muốn làm người, mà còn sợ hãi mình làm sủng vật lâu rồi, sau này sẽ không làm tốt một người.
Lại nói tiếp, hiện tại nàng đang là Dương Đà, xảy ra chuyện còn có thể làm nũng để qua ải, nhưng về sau nếu độ thiện cảm đủ rồi, nàng có được hình người, nên dùng phương thức nào để ở chung với U Nghiên đây?
Liệu U Nghiên sẽ thích hình dáng con người của nàng chứ?
Hoặc là, vị chủ nhân luôn luôn nói chuyện khó nghe này sẽ dùng ngón trỏ chọc mũi nàng, sau đó lại nở một nụ cười vô cùng nguy hiểm, đồng thời dùng một loại giọng điệu bình tĩnh cảnh cáo nàng: \”Ta nuôi sủng vật, không phải nuôi phế vật.\”