Chương 16: Đánh chó cũng phải nhìn mặt chủ.
Độ thiện cảm tăng lên bất thình lình khiến đại não Diệc Thu đơ ra vài giây, đợi đến khi hoàn hồn mới phát hiện người bị phun đang nghiến răng nghiến lợi trừng nàng.
Cách ăn mặc của người này hệt như các công tử nhà giàu, cộng thêm lời nói dễ nghe có lẽ đây chính là một tay già đời ở chốn phong nguyệt.
Tiếc rằng tay gia đời này cũng không tài nào ngờ được có một ngày bản thân sẽ dùng nước miếng để rửa mặt.
Hơn nữa nước miếng không phải do người phun mà là do một con súc sinh phun ra.
Càng thảm hại hơn chính là hôm nay bụng Diệc Thu chứa đầy oán khí, nước miếng trữ thật lâu, khi phun ra chỉ toàn màu xanh lục, vừa chua vừa thúi. Đừng nói người khác chưa thấy qua, ngay cả bản thân nàng còn chẳng dám tin tưởng thứ này được phun ra từ miệng nàng nữa mà.
Quán trà vốn là nơi tụ tập đông người, mọi ánh nhìn đổ dồn lên người, hơn nữa còn có một vị mỹ nhân ngồi kế bên, đừng nói là công tử nhà giàu, nếu đổi thành người thường, bị phun một đống nước miếng xanh lè thúi hoắc vào mặt chắc chắn cũng ngồi không yên.
Diệc Thu thề, nàng thật sự không biết mùi nước miếng hôm nay sẽ thúi như vậy.
Trước đây khi còn làm người nàng vẫn luôn là một người rất tuân thủ kỷ luật, nhỏ đến lớn đều rất an phận, hiện tại không làm người, nhất thời xúc động phạm lỗi, bị người gân cổ lên mắng liền sợ tới mức dại ra tại chỗ.
Có lẽ khóe miệng Dương Đà trời sinh đã vểnh cong lên sẵn, lúc sững sờ khuôn mặt vẫn mang theo mỉm cười, hơn nữa chủ nhân của Dương Đà ngồi bên cạnh không những không xin lỗi mà còn ngại chuyện quá nhỏ nên nở một nụ cười, giá trị trào phúng nháy mắt tràn đầy nên đã khiến cho nam tử kia thẹn quá hóa thành giận.
Đáng lẽ chỉ cần một câu xin lỗi là có thể giải quyết được vấn đề, ấy vậy mà bởi vì thái độ xem diễn của U Nghiên, lập tức làm tình thế càng trở nên căng thẳng hơn.
Hắn đường đường là một nam nhân có sĩ diện, tức giận đến mấy cũng không thể tính toán so đo thiệt hơn với một nữ tử mỹ lệ nhu nhược ở trước mặt mọi người.
Vì thế, để tìm về một chút mặt mũi, hắn hùng hùng hổ hổ đập bàn đứng dậy, nhấc chân, hung hăng đá vào thân thể nhỏ gầy của Diệc Thu.
Người này biết ít võ công, Diệc Thu phản ứng không kịp nên bị đá bay ra sau mấy thước, lưng đập thật mạnh vào bộ bàn ghế.
\”Á á!\”
Đêm đầu đến Nhân giới, Diệc Thu từng ăn một cú của U Nghiên, sáng sớm hôm sau U Nghiên nói với nàng chưa từng dùng sức, khi đó nàng không tin, giờ này ngày này so sánh với cú đá của nam tử, nàng xem như tin rồi.
Đau quá, cảm giác đau đớn nóng rát kia khuếch tán từ xương sườn phải sang toàn thân.
Từ ngày xuyên vào trong thân thể Dương Đà xui xẻo này, đây chính là lần đầu tiên nàng đau đến nỗi nước mắt mất khống chế, từng giọt từng giọt rơi xuống, cả cơ thể không chịu khống chế bắt đầu cuộn tròn lại.