Chương 121: —— U Nghiên.
Cái bóng nhỏ ấy chính là phụ thân của U Nghiên sao?
Cái bóng như vậy chắc chắn không có khả năng là hình người, có lẽ là Khâm Nguyên. U Nghiên từng nói, Khâm Nguyên thường thường chỉ lớn bằng uyên ương, có vẻ kích thước của cái bóng kia cũng không sai lệch lắm.
Nhưng U Nghiên cũng nói tu vi của phụ thân nàng không thấp, nếu tu vi không thấp, tại sao lại không dùng hình dáng con người để hiện thân?
Cho dù, cho dù phụ thân U Nghiên có sở thích đặc biệt thì đó cũng là một con chim, sao có thể đi sát mặt đất như vậy được?
Hơn nữa, tại sao lại là một cái bóng màu đỏ?
U Nghiên từng nói, Khâm Nguyên chỉ lớn bằng uyên ương, nhưng U Nghiên cũng từng nói toàn bộ tộc chim Khâm Nguyên đều có lông vũ màu vàng nâu, chỉ có mình nàng là mang theo màu đỏ đậm từ khi sinh ra.
Nghĩ vậy, trái tim nàng đập thình thịch không ngừng.
Kích thước đó, màu sắc đó, cái dáng vẻ đi sát mặt đất kia… Giống hệt tiểu Hồng Hoa!
Nhưng tiểu Hồng Hoa không nên xuất hiện ở chỗ này, con nhện con kia luôn ít khi ra ngoài, nó hoàn toàn chưa từng rời khỏi cây đại thụ khô héo kia quá một trăm mét, sao có thể đi xa đến tận đây, hơn nữa còn chạy vào phòng của phụ thân U Nghiên chứ… Điều này thật vô lý, rõ ràng U Nghiên từng nói tiểu Hồng Hoa rất ghét phụ thân nàng mà.
Cho nên tình hình lúc này là sao?
Sau khi đi vào, cái bóng kia cũng chẳng tạo ra động tĩnh gì. Nếu phụ thân U Nghiên ở bên trong, cớ sao sẽ cho người ngoài vào phòng một cách tuỳ tiện mà không nói một tiếng nào chứ?
Lúc ấy, trong đầu Diệc Thu chợt nảy ra một ý nghĩ vô cùng kỳ quái.
Nàng hoài nghi trong căn phòng kia vốn dĩ không có người, hơn nữa không phải lúc này không có ai mà từ đầu đến cuối đều chưa từng có người ở!
Đúng vậy, nàng vẫn luôn nghi ngờ như vậy, nhưng nàng lại không tìm thấy chứng cứ. Bởi vì mỗi lần U Nghiên đặt cơm trước cửa, ít nhiều gì cũng sẽ có một ít đồ ăn vơi đi, mà lâu lâu trong căn phòng kia cũng sẽ có tiếng động.
Nhưng những tiếng động ấy, chưa chắc là do người tạo thành.
Nếu bên trong vốn dĩ không có người, vậy kẻ mà mấy năm nay U Nghiên phí công phí sức chăm sóc lại là ai?
Chẳng lẽ là tiểu Hồng Hoa thật ư?
Nhưng nếu cái bóng lúc nãy thật sự là tiểu Hồng Hoa, vậy rốt cuộc phụ thân U Nghiên đã đi đâu?
Tồn tại, bỏ rơi Nghiên, hay là… đã chết trong im hơi lặng tiếng?
Phải chăng, có khả năng là tiểu Hồng Hoa đã biết phụ thân U Nghiên không còn từ lâu, nhưng nó sợ U Nghiên sẽ thương tâm cho nên vẫn luôn đóng giả thành phụ thân U Nghiên, mỗi ngày nhân lúc U Nghiên không chú ý sẽ ăn luôn những món ăn ấy, sau đó lại lui về trong phòng rồi bắt đầu tìm thời cơ để lặng lẽ chạy về hốc cây của mình.