Chương 111: Thứ ta thích chính là bản thân ngươi mà không phải dáng vẻ của ngươi.
Thời gian trôi đi, hè đi thu đến.
Thấm thoát, Diệc Thu đã ở trong núi Côn Luân hơn hai tháng.
Bởi vì đủ loại yêu cầu của nàng, cái hốc cây lớn trống rỗng lúc ban đầu dần dần được các đồ \”nội thất\” khác nhau lắp đầy.
Có điều, những đồ nội thất ấy đều vô cùng thô sơ.
Thí dụ như, \”cái bàn\” ăn cơm là một cái thớt gỗ lớn, \”rèm cửa\” ở lối vào hốc cây là một tấm vải bố lớn được chắp vá từ những mảnh vải không biết nhặt từ đâu, \”đèn\” trong hốc cây là một quả cầu linh lực được U Nghiên ngưng tụ thành, vào đêm dùng mảnh vải che lại là có thể xem như đã \”tắt đèn\”.
Trừ cái này ra, U Nghiên còn lót sàn gỗ trên mặt đất, ở bên ngoài dựng một cái bếp, xây một phòng bếp xiên xiên vẹo vẹo, trên nóc còn có mái che mưa trông như sẽ sập xuống bất cứ lúc nào.
U Nghiên nói, tuy thoạt nhìn không quá chắc chắn nhưng đều được nàng dùng linh lực để cố định lại, vô cùng rắn chắn, rất khó sập xuống.
Khi nói ra điều này, U Nghiên còn dùng chân đá mạnh vài cái vào những cây trụ, và đúng thật là nó không hề rung lắc dù chỉ một chút.
Cứ thế, nơi này đã giống như một căn nhà, để mà hình dung thì có lẽ chính là \”chim sẻ tuy nhỏ nhưng đầy đủ ngũ tạng\” ở trong miệng mọi người.
Mặc dù U Nghiên sẽ đến đây mỗi ngày, thậm chí có thể nói là gió thổi mặc gió, mưa rơi mặc mưa, nhưng nàng cũng không ở đây mọi lúc mọi nơi.
Khi U Nghiên không có ở đây, Diệc Thu sẽ nằm trên giường, hoặc là sẽ nằm sấp ngẩn người ở ngoài để phơi nắng, ngẫu nhiên cũng sẽ tâm sự với tiểu Hồng Hoa.
Chẳng qua tiểu Hồng Hoa chỉ biết viết chữ, giao tiếp có một chút khó khăn, hơn nữa nhện con một khi đi ngủ sẽ không bao giờ quan tâm là ngày hay đêm. Chỉ cần nó mệt mỏi, nó sẽ lập tức leo lên mạng nhện, sau đó tiến vào trạng thái bất động, làm người ta không biết nó đang tu luyện hay đang ngủ, dù sao Diệc Thu cũng ngại quấy rầy nó.
Mỗi ngày cứ thế trôi qua, cũng coi như là vô cùng an nhàn, Diệc Thu thường xuyên tự nhủ với lòng mình rằng: chớ quên nghĩ cách để đánh thức điểu nữ nhân.
Nhưng dù có cố gắng đến mức nào, nàng cũng chỉ có thể thử được một ít ký ức còn sót lại của U Nghiên khi ở ngoài ảo cảnh, hoàn toàn không có cách để làm người này có thể nhớ lại.
Cảm giác nó thật sự rất phí công, hệt như dùng tay đánh vào bông vậy.
Thân là một con cá mặn dễ thích ứng trong mọi hoàn cảnh, nàng lập tức mất đi ý chí chiến đấu không dễ có này. Dưới sự chăm sóc của U Nghiên, ngày nào cũng trải qua một cuộc sống dân dã đầy đơn giản.
Bởi vì có quá nhiều tiên linh yêu linh trong núi Côn Luân chán ghét U Nghiên, nơi U Nghiên dám đi cũng vô cùng ít, thế nên Diệc Thu cũng không thường được dẫn ra ngoài chơi.