Chương 107: Không có người thích ta.
—— Nhưng mà ta lại cảm thấy, dường như ta đã gặp ngươi ở đâu rồi.
Một câu nhẹ bẫng biết bao nhiêu, nhưng lại vô tình đâm vào trái tim Diệc Thu.
Từ nhỏ đến lớn, nàng vẫn luôn dễ tin người, bởi vậy còn bị bạn bè chê cười, nói đầu óc chắc chắn rất quý. Nàng hỏi tại sao, bạn bè trả lời là rất mới, thoạt nhìn không được đem ra sử dụng quá nhiều.
Cho dù đã trải qua rất nhiều chuyện, nàng vẫn luôn sẵn lòng tin tưởng người khác.
Ít nhất, trước khi nàng trao gửi sự tin tưởng trong lòng mình, đối phương nhất định đã cho nàng một phần cảm động, những điều đó vốn dĩ là có qua có lại.
Tựa như U Nghiên.
Mặc dù U Nghiên đã từng là nhân vật độc ác tày trời mà nàng ghét nhất trong cuốn truyện này, nhưng khi U Nghiên thật sự đối xử tốt với nàng mỗi ngày, nàng lại bỏ qua sự lý trí trong lòng, hoàn toàn sinh ra một sự ỷ lại cực kỳ lớn.
Cảm giác sẽ ra sao khi bị người ta phụ lòng?
Có lẽ cũng không tính là phụ lòng, khi nàng đi vào ảo cảnh này một mình, chạy suốt một đường, kêu suốt một đường, làm thế nào cũng không tìm được U Nghiên, nàng thật sự có chút thương tâm đáng xấu hổ.
Nàng biết, nàng không nên mong chờ U Nghiên sẽ đi vào nơi quỷ quái này cùng nàng. Bởi vì so với việc không vứt bỏ không buông tay, dẫn đến việc tất cả đều phải rơi vào tình trạng nguy hiểm như những kẻ ngốc, thì việc để U Nghiên trốn thoát một mình sau đó lại quay trở về cứu nàng chính là sự lựa chọn tốt nhất.
Nhưng nàng lại cực kỳ để ý, để ý rằng đêm hôm đó U Nghiên có thật sự bỏ nàng lại không.
Chính vì nguyên nhân ấy mà nàng rất muốn biết U Nghiên trước mặt mình có phải là U Nghiên mình từng quen biết không.
Nếu phải, vậy nàng chưa từng bị bỏ lại phía sau.
Nếu phải, quả thật U Nghiên đã vì nàng mà mạo hiểm đến tận đây…
\”Tại… Sao ngươi lại cảm thấy như vậy?\”
\”Ta cũng không biết.\” U Nghiên cõng Dương Đà, vừa chạy vừa trả lời, \”Đêm hôm trước, ta nhìn thấy ngươi ở sườn núi, cách rất xa đã cảm thấy vô cùng quen mắt… Mà khi tiến lại gần nhìn kỹ hơn, ta mới phát hiện mình chưa từng gặp ngươi lần nào, thậm chí còn chưa từng gặp dê con có hình thù như ngươi.\”
\”Bởi vì ta không phải dê, là Dương Đà…\” Diệc Thu nhỏ giọng lẩm bẩm.
U Nghiên cười cười chả sao cả, tiếp tục nói: \”Lúc đầu ta cũng không có ý định dính líu đến ngươi, phàm là sinh linh khai linh trí, bị ta đụng vào đều sẽ gặp đen đủi, ta không dám đụng vào ngươi.\”
\”Thế sau đó, tại sao ngươi lại mang ta về hốc cây?\” Diệc Thu tò mò hỏi.
\”Ta thấy vùng lông gần mắt ngươi ướt nhẹp, chắc chắn là đã khóc, ta không yên lòng nên trốn ở gần đó để đợi một lát… Ta nghĩ, nghĩ nếu thật sự không ai có thể giúp ngươi, ta đi giúp cũng không muộn.\” U Nghiên nói, giọng nói cũng đột nhiên trở nên ấm áp hơn, nàng nói tiếp, \”Nhưng ta không ngờ ngươi lại gọi tên ta, còn bảo ta đừng bỏ ngươi lại… Từ nhỏ đến lớn, chưa một ai nói với ta như vậy, ta còn tưởng rằng…\”