Sau khi kết hôn Thi Nam Bắc vẫn làm những việc nên làm, hoàn toàn không chịu nửa điểm ảnh hưởng nào, cũng không phải nàng có tấm lòng bao dung gì, mà bởi vì từ sau khi kết hôn Triệu Tuân Âm liền biến mất. Nếu không phải giấy hôn thú giấy trắng mực đen viết tên nàng cùng Triệu Tuân Âm, thì có lẽ Thi Nam Bắc sẽ thật sự nghĩ bản thân vừa nằm mơ.
Đối với với vị hôn thê mới toanh của chính mình rốt cuộc đã đi đến phương nào, Thi Nam Bắc không phải không muốn biết, mà nàng không có biện pháp biết. Là một nữ sinh viên y khoa đương đại… nhiệm vụ hàng đầu của nàng là học tập, học tập lại học tập. Mỗi khi gần tới kỳ thi cuối kỳ thì chính là lúc Thi Nam Bắc nhớ tới chính mình từng nghe theo lời khuyên bảo của giáo viên cấp 2 từ nhiều năm về trước mà chọn con đường học y không lối về.
…Thật là niên thiếu khinh cuồng.
\”Là sinh viên đại học, kỳ thi đại học năm nay bạn có lời khuyên gì dành cho đàn em không?\” Kỳ thi đại học đang đến gần, trên Weibo lại xuất hiện những đề tài liên quan, Thi Nam Bắc nằm trên giường lướt Weibo, thấy vậy không khỏi lệ nóng doanh tròng bình luận dưới Weibo:
\”Ngàn vạn lần không được học y, ngàn vạn lần không được học y! Chỉ cần các em học y, chị bảo đảm kỳ thi cuối kỳ của mọi người đều sẽ giống như thi đại học! 【 mỉm cười 】\”
Sau khi bình luận được mười phút Thi Nam Bắc đã nhận được gần 300 lượt thích, còn đang có xu thế tăng dần, cũng có người trả lời bình luận nàng, Thi Nam Bắc đều đọc từng cái, hết sức chuyên chú, kết quả bạn cùng phòng Ngô Lệ Lệ ở đối diện giường nàng bỗng nhiên hét lớn một tiếng:
\”Trời ạ! Nữ thần của tớ tới Thành Đô vào tuần trước!\”
Thi Nam Bắc sửng sốt một chút, cuộn người trong ổ chăn, rồi rốt cuộc hậu tri hậu giác nghĩ tới nữ thần của Ngô Lệ Lệ hình như… Chính là đối tượng kết hôn với nàng hồi tuần trước?
Triệu Tuân Âm???
\”Lệ Lệ à, cậu nói… Là Triệu Tuân Âm?\” Thi Nam Bắc từ trên giường ló đầu ra ngoài dò xét, thật cẩn thận hỏi Ngô Lệ Lệ ở giường đối .
\”Chứ còn ai nữa?\” Ngô Lệ Lệ hỏi lại một câu, sau đó lại tận tình khuyên bảo mà giáo dục Thi Nam Bắc rằng: \”Vì sao cậu luôn không nhớ được nữ thần của tớ thế? Chị ấy tốt như vậy, cậu sao lại có thể không làm fan của chị ấy cơ chứ?\”
Thi Nam Bắc trầm mặc, muốn nói điều gì đó, nhưng sau khi suy đi nghĩ lại nửa ngày rồi quyết định không nói nữa, lần thứ hai lùi về ổ chăn của mình.
Ngô Lệ Lệ còn ở kia than thở nhân sinh: \”Sớm biết như thế tớ mỗi ngày đều sẽ ra ngoài lượn vài vòng! Có lẽ tớ còn có cơ hội gặp được nữ thần! Vạn nhất chị ấy nhất kiến chung tình với tớ, ngày mai tớ có thể cùng chị ấy đi lãnh chứng luôn không nhỉ?\”
Bốn bạn cùng phòng còn lại không có mặt, cho nên Thi Nam Bắc liền trở thành đối tượng để Ngô Lệ Lệ lải nhải: \”Cậu biết không? Nữ thần của tớ thứ ba tuần trước đã ở Thành Đô đó! Còn bị fans ngẫu nhiên bắt gặp được ở quận Thanh Dương!\”
Thi Nam Bắc vốn dĩ muốn nhắm mắt ngủ, kết quả vừa nghe lời Ngô Lệ Lệ nói liền nhớ tới cái gì đó, đột nhiên phản ứng, thiếu chút nữa thét to: \”Quận Thanh Dương?!\”