Minh Mộ Dao vừa trở về đã bị Trần Thảo kéo lại.
\”Cái bệnh viện mà cô đưa Tô Ân đến khám không ổn chút nào,\” Trần Thảo lập tức lên tiếng, giọng đầy lo lắng: \”Hôm nay đi khám lại, bác sĩ lại kê thêm một đống thuốc, cũng không nói bao giờ thì khỏi. Như vậy chẳng phải khiến người ta sốt ruột sao? Nếu không được, đổi sang bệnh viện khác đi.\”
Minh Mộ Dao nghe vậy thì ngạc nhiên:
\”Trước đây khám vẫn tốt mà?\”
Cô nhớ trước đó đã nhìn thấy tuyến thể mới hồi phục của Tô Ân. Mặc dù dạo gần đây không xem lại, nhưng cô nghĩ chắc cũng không đến mức không có tiến triển.
Trần Thảo cũng tỏ vẻ khó hiểu:
\”Đúng vậy, lúc đầu tiến triển khá tốt, nhưng hôm nay khám xong lại kê thuốc, bảo Ân Ân tiếp tục uống.\”
Minh Mộ Dao cảm thấy trong lời của Trần Thảo có gì đó không ổn, bèn hỏi:
\”Là bác hỏi bác sĩ, rồi bác sĩ nói như vậy sao?\”
\”Không phải, tôi hỏi Ân Ân, Ân Ân nói bác sĩ bảo như vậy.\”
Minh Mộ Dao thoáng liếc nhìn Tô Ân đang ngồi cách đó không xa, trên môi nở nụ cười thích thú. Cô vỗ vai Trần Thảo, dịu giọng trấn an:
\”Khám bệnh vốn dĩ là chuyện cần kiên nhẫn mà, Trần Thảo đừng vội. Chúng ta cứ tiếp tục điều trị thêm, nếu không ổn thì đổi bác sĩ cũng chưa muộn.\”
Dỗ dành được Trần Thảo đang sốt sắng, Minh Mộ Dao mới bước tới phía sau ghế sofa, nơi Tô Ân đang ngồi, cúi đầu nhìn cô và hỏi:
\”Đang xem gì thế?\”
Tô Ân ngẩng đầu lên, thấy là Minh Mộ Dao thì nở nụ cười:
\”Đang đọc sách, tuần sau em có bài thi thử. Không biết lần này sẽ được bao nhiêu điểm nữa.\”
Minh Mộ Dao ngạc nhiên:
\”Thi thử lần trước vừa mới qua mà, sao lại sắp thi nữa rồi?\”
\”Thực ra trên lớp ngày nào cũng làm bài thi thử, nhưng loại thi thử toàn thành phố này thì mỗi tháng tổ chức một lần.\” Tô Ân đặt sách xuống cạnh ghế sofa, quay đầu nhìn Minh Mộ Dao:
\”Lần trước em làm không tốt, lần này hy vọng có thể đạt 500 điểm. Như vậy thì khả năng vào Học viện Giáo dục sẽ cao hơn.\”
Dù 500 điểm vẫn còn kém 40-50 điểm so với điểm chuẩn năm ngoái, nhưng Tô Ân tin rằng chỉ cần mỗi lần thi đều tiến bộ, cô nhất định có hy vọng.
Nghe Tô Ân nói vậy, Minh Mộ Dao mỉm cười, đôi mắt cong cong đầy ấm áp. Nhân lúc bữa tối chưa bắt đầu, cô quyết định ngồi lại nói chuyện với Tô Ân.
Minh Mộ Dao ngồi xuống cạnh Tô Ân, nắm lấy tay cô, nhẹ giọng hỏi:
\”Nghe Trần Thảo nói hôm nay em đi tái khám mà kết quả không tốt lắm, đúng không?\”
Tô Ân khựng lại, ánh mắt hơi trốn tránh:
\”Ừm… thực ra cũng không phải là không tốt, chỉ là bác sĩ bảo phải tiếp tục uống thuốc thì mới hiệu quả.\”
\”Nhưng ngày nào em cũng uống thuốc mà, chẳng khác nào một cái lọ thuốc nhỏ. Sao vẫn chưa khỏi được?\” Minh Mộ Dao cố ý nhíu mày, làm vẻ nghiêm túc:
\”Hay là bác sĩ này không giỏi? Chúng ta đổi sang bệnh viện khác xem sao?\”
Tô Ân vội vàng lắc đầu như cái trống bỏi: