Hiếm khi, tối hôm đó họ không làm gì cả.
Dù đã hôn đến mức khó lòng rời xa, nhưng cũng chỉ dừng lại ở những nụ hôn nồng nhiệt.
Tất cả cảm xúc đều bị giam cầm trong một nụ hôn, quyến luyến không rời.
Tiếng khóc của Hứa Thanh Trúc khiến người ta vô số lần dấy lên lòng trắc ẩn, Lương Thích luôn phải tranh thủ giữa những khoảng cách của nụ hôn mà thở dốc, nói: \”Thanh Trúc, đừng suy nghĩ lung tung được không?\”
Đối mặt với tiếng khóc của cô ấy, Lương Thích hơi lúng túng, không biết phải làm sao.
Chỉ có thể dùng nụ hôn để đáp lại.
Trên chiếc sofa ở phòng khách, trên chiếc giường trong căn phòng với ánh đèn vàng mờ ảo, trên chiếc bệ cửa sổ lạnh lẽo.
Vô số lần hôn nhau rồi lại tách ra.
Hôn đến mức đầu lưỡi của Lương Thích phảng phất mùi tanh của máu.
Hứa Thanh Trúc cuộn tròn trong lòng cô, nói: \”Chị, em thật sự muốn giữ chị ở nhà.\”
Dù đã ý loạn tình mê, Lương Thích vẫn nghe xong mà vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ, nhưng cô vẫn chậm rãi đáp lại đầy quyến luyến: \”Giữ ở nhà để làm gì?\”
\”Muốn mỗi ngày đều được nhìn thấy chị.\” Hứa Thanh Trúc nhìn thẳng vào cô, đầu ngón tay lướt qua môi cô, \”Khiến chị trở thành của riêng em, ai cũng không được phép nhìn.\”
Lương Thích trêu cô: \”Trước đây chẳng phải em còn bảo chị đi quay cảnh hôn với cảnh giường chiếu sao? Còn nói với chị rằng diễn viên phải chuyên nghiệp nữa mà? Diễn viên làm sao chỉ có thể để một mình em xem được chứ.\”
Nghe vậy, Hứa Thanh Trúc nhíu chặt mày, không biết nghĩ đến điều gì, đột nhiên chui vào lòng cô khóc, tiếng khóc rất đè nén.
Lương Thích muốn dỗ dành, nhưng khi cô còn chưa kịp nói gì, Hứa Thanh Trúc đã khóc và nói: \”Không phải ý đó.\”
Lương Thích ngạc nhiên: \”Vậy ý là gì?\”
Nước mắt của Hứa Thanh Trúc thấm ướt lớp áo mỏng manh bên trong của cô, từng giọt rơi xuống da thịt cô.
Khóc đủ rồi, Hứa Thanh Trúc mới khàn giọng nói: \”Chị phải nói rằng, tuy diễn viên không thể chỉ diễn cho em xem, nhưng vì em, chị có thể chỉ diễn cho một mình em xem.\”
Lương Thích: \”…\”
Lương Thích bị cô chọc đến bật cười, kết quả Hứa Thanh Trúc sững sờ một lát, nước mắt lập tức rơi xuống, cô vươn tay đập nhẹ vào vai cô ấy: \”Không được cười.\”
Hứa Thanh Trúc rất nghiêm túc nói: \”Em đã bảo chị rồi, cho dù có lừa em, cũng phải lừa thật tốt.\”
\”Chị muốn gì, em cũng sẽ cho, được không?\” Hứa Thanh Trúc nói: \”Chị muốn gì cứ nói với em, em chắc chắn sẽ vô điều kiện chiều theo chị.\”
\”Cho dù nhiệm vụ của chị là…\” Cô ngừng lại một chút: \”Giết em.\”
Lương Thích giật mình, \”Em đang nói gì vậy? Nếu còn nói thế, chị thật sự sẽ giận đấy. Làm sao chị có thể tổn thương em được? Hứa Thanh Trúc, đừng nói những lời ngốc nghếch nữa.\”