[Bh Ngọt Sủng🏳️‍🌈Edit Hoàn] Nương Tử Xung Hỷ – Mèo Ăn Cá Gỗ – 15. Ghen – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Bh Ngọt Sủng🏳️‍🌈Edit Hoàn] Nương Tử Xung Hỷ – Mèo Ăn Cá Gỗ - 15. Ghen

Bởi vì lần này Vân Tiểu Miên trở về mang theo không ít đồ, Lục Thư Hàn lại là đại tiểu thư nhà phú quý, cho nên bà thím Vân gia vô cùng chu đáo, giết gà giết vịt đem đổi lấy thịt cá, chuẩn bị rộn ràng hơn cả mừng năm mới. Chẳng mấy mà đã đến giờ cơm trưa, hai vị tỷ muội của Vân Tiểu Miên đứng dậy định rời đi, thím lại vô cùng ân cần giữ các nàng lại: \”Vợ Phú Quý à, Phú Quý nhà cháu đã đi trấn trên làm việc rồi, ở nhà cháu cũng không còn ai, chi bằng ở lại ăn một bữa cơm, Tiểu Miên hiếm khi mới trở về một chuyến.\”

Vân Tiểu Miên cũng muốn lưu nàng, thím vì lấy lòng Vân Tiểu Miên, lại lưu cả người còn lại: \”Vợ Nhị Oa nữa, cháu cũng ở lại ăn một bữa nhé, hôm nay nhiều đồ ăn lắm!\”

Hai người đều bị giữ lại, ngồi đầy cả một bàn, bên cạnh Lục Thư Hàn trống một chỗ, chỉ có Vân Tiểu Miên ngồi cạnh nàng. Vân Tiểu Miên lo nàng ghét bỏ thức ăn không chịu ăn cơm cho no, liền gắp cho nàng không ít đồ ăn, nhẹ giọng dỗ dành: \”Người phải ngoan ngoãn ăn cơm đó nha.\”

Lục Thư Hàn mặt không đổi sắc, mắt nhìn thẳng, bưng chén lên che miệng, nhẹ giọng trả lời: \”Ta có phải con nít đâu.\”

Ăn xong cơm trưa, hai tỷ muội của Vân Tiểu Miên lại cùng nàng hàn huyên trong chốc lát rồi mới trở về, các nàng không thể được như Vân Tiểu Miên, chuyện nhà chuyện cửa đều không ít việc đang chờ. Có điều sân nhà họ Vân cả ngày này đều không được thanh nhàn, người trong thôn luôn tò mò Vân Tiểu Miên gả cho nữ tử xung hỉ bây giờ ra sao, có vài người buổi trưa nhàn rỗi cũng tìm cớ lại đây, đứng trong sân Vân gia nói mấy câu, đôi mắt lại tò mò dòm vào trong nhà.

Nhưng Đại Tráng lại khác với những người này, cõng một sọt đồ tới tìm Vân Tiểu Miên. Mới đầu còn quy quy củ củ ngồi ở xa một chút hàn huyên cùng Vân Tiểu Miên, sau khi nói vài câu liền nhích ghế tới gần Vân Tiểu Miên một chút, quan tâm hỏi thăm nàng sống có tốt không, sau này có dự tính gì không.

Lục Thư Hàn cười lạnh một tiếng, chỉ nghe Vân Tiểu Miên nghiêm túc trả lời: \”Thư Hàn đối với muội tốt lắm, sau này muội vẫn theo cạnh nàng. Còn huynh thì sao? Đã thành thân chưa?\”

Vân Tiểu Miên quan tâm một câu, Đại Tráng hơi chút kích động mà đứng lên: \”Ta vẫn chưa thành thân, ta còn đang chờ, chờ……\” Lời tuy chưa nói xong, nhưng người trong nhà đều có thể hiểu được, hắn mong chờ Lục gia thả Vân Tiểu Miên trở về.

Vân Tiểu Miên theo bản năng nhìn về phía Lục Thư Hàn, chỉ thấy nàng bưng chén trà lên nhàn nhã uống, tựa hồ cũng không quan tâm bọn họ đang nói gì, Vân Tiểu Miên nhẹ nhàng thở ra, nhưng lại cảm thấy có chút mất mát.

Vân Tiểu Miên quay đầu, nhìn Đại Tráng, chỉ vờ như nghe không hiểu, nói đùa: \”Huynh là người có năng lực, ở trong thôn có không ít người muốn gả con gái đến nhà huynh, thế thì huynh còn chờ làm chi nữa, tuổi tác cũng đã lớn rồi.\”

Đại Tráng nghe xong, có chút nhụt chí ngồi trở lại ghế: \”Ta làm gì có bản lĩnh, nếu có bản lĩnh thì lúc trước đã……\” Nói còn chưa dứt lời, liền bị Vân Tiểu Miên cắt ngang: \”Đại Tráng ca ca, con người phải luôn biết nhìn về phía trước, muội luôn luôn kính trọng huynh, luôn xem huynh như đại ca trong nhà, huynh nhất định không được xem thường bản thân.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.