Chương 64: Lòng của hai người mỗi lúc một gần
Esley: ta nói mọi người nhiệt tình với bộ này quá, cũng có trên 10 bạn email gởi link QT cho es chương 62, cám ơn sự nhiệt tình của mọi người và es đang edit chương 62, khi nào xong sẽ update cho mọi ng, yêu mọi người.
Editor: Dương Thiệu Hi
Beta: Jane Trịnh
Hai người ăn mì xong Văn Dư liền đặt tiền lên bàn, sau đó lôi kéo Lương Vận Hàm rời đi. Trước khi ra cửa còn gọi bà chủ vào dọn dẹp, chờ bà chủ đuổi ra đến nơi thì Văn Dư và Lương Vận Hàm đã đi xa.
\”Hiện tại chị thật sự là cổ đông của tiệm mì này rồi sao?\”
\”Đúng a! Chính bởi vì chị là cổ đông, nên nhất định phải đưa tiền, ký nợ đều không được. Phải như vậy thì cuối năm chị mới có thể thu về tiền lãi a!\”
Lương Vận Hàm cười, lườm cô một cái, Văn Dư cũng cười híp mắt.
Kỳ thật, cô thật sự chỉ muốn giúp đỡ người phụ nữ trung niên kia một chút. Lương Vận Hàm ở xa một mình thật sự không dễ dàng, bà chủ có thể đối tốt với nàng, cũng xem như là duyên phận. Văn Dư trân trọng tất cả mọi người và sự việc có liên quan đến Lương Vận Hàm, cô cảm thấy sự xuất hiện của Lương Vận Hàm đối với mình xem như là một loại cứu vớt. Cho nên cô càng phải trân quý, dù là mảy may cũng không nỡ buông tay. Thế nhưng con người đều là như vậy, càng để ý lại càng lo được lo mất, cô là như thế thì Lương Vận Hàm sao lại không phải đây?
Văn Dư lái xe chở Lương Vận Hàm đến cái cửa hàng lần trước. Dừng xe xong, Văn Dư lấy ra một cái thẻ đưa cho Lương Vận Hàm, Lương Vận Hàm cười như không cười hỏi
\”Văn tổng đây là có ý gì?\”
\”Hắc hắc, trước đó chị vô tình làm một vài việc chọc giận phu nhân, hiện tại nhất định phải làm chút chuyện để phu nhân thư thái! Kỳ thật thẻ này đã sớm làm, đoạn thời gian trước vừa lấy về. Khi đó đưa cho em khẳng định em sẽ không nhận, hiện tại thì vừa vặn\”
\”Làm sao chị biết hiện tại em muốn nhận nó?\”
\”Bởi vì hiện tại em vẫn chưa hoàn toàn nguôi giận a! Không tốn tiền sao lại không nhận, hơn nữa so với chị em lại càng bình tĩnh hơn. Vạn nhất có một ngày chị không đủ kiên định cho người khác tiêu xài làm sao bồi thường cho phu nhân a? Một khi nghĩ như vậy em liền sẽ muốn nhận\”
Văn Dư cười hì hì giải thích
Thế nhưng Lương Vận Hàm biểu lộ nghiêm túc, nghĩ nghĩ rồi nói ra
\”Văn Dư, em đi cùng với chị, không phải bởi vì tiền của chị hay là vì thân phận cùng địa vị của chị. Tiền em kiếm được không nhiều như chị, nhưng cũng đủ để chính bản thân em sống vui vẻ thoải mái. Em không phải là người có ham muốn quá mạnh với vật chất, nhưng em rất để ý đến người yêu của em cùng với em có tâm linh phù hợp hay không. Dù cho em biết chị nói vậy chỉ là nói đùa, nhưng em cũng muốn nói cho chị biết, em sẽ không cho rằng chị như vậy, cũng sẽ không đối đãi với tiền như thế. Chỉ cần là thứ chị cho em, em cảm thấy so với tấm thẻ này đều là trân quý hơn nhiều, đây mới là thứ em muốn.\”