Chương 6: Văn Dư rực rỡ trên sân khấu
Editor: Gyunen
Beta: Sai, Esley
Ngay lúc hai người đang trêu chọc lẫn nhau, một nhóm người bước vào. Ngẩng đầu nhìn, đúng là Văn Dư. Cô một thân màu trắng âu phục, ống tay áo vén đến cánh tay, trên cánh tay vắt áo khoát. Bên cạnh đi theo bốn người, trên tay đều cầm cặp đựng giấy tờ và hồ sơ, có một tập hồ sơ mở ra tựa hồ chờ đợi cô ký tên. Văn Dư vừa đi vừa nói cái gì, vẻ mặt rất lạnh lùng.
\”Quá bảnh !\” Sùng Hân cảm khái một câu. Lương Vận Hàm không lộ biểu tình gì, nhìn Văn Dư như thế này thật có chút sức hấp dẫn. Văn Dư quét một vòng bốn phía, nhìn về phía Lương Vận Hàm. Thời điểm ánh mắt hai người chạm nhau, Lương Vận Hàm sững sờ. Dù khoảng cách khá xa, thế nhưng nàng đột nhiên cảm giác rõ ràng được ánh mắt kia, thẳng tắp chiếu đến mình, tâm bất chợt nhảy một cái. Nhưng nàng lập tức lại khôi phục trạng thái lãnh đạm, tựa như tạo một lớp lá chắn cho bản thân, một khi gặp phải nguy hiểm, vẻ mặt lãnh đạm sẽ tự động xuất hiện.
Kỳ thực thị lực Văn Dư không tốt như vậy, cô chỉ bị một thân đồng phục màu đỏ hấp dẫn. \”Được rồi, có việc gì thì email đi. Còn có, tôi muốn số liệu, xin mau sớm chỉnh sửa rồi gửi cho tôi. Các vị quay về được rồi, người tôi hẹn đang ở bên kia.\” Mấy người nghe tổng giám đốc lên tiếng, cũng đều cáo từ rời đi. Văn Dư bước nhanh về phía hai người.
\”Hai người khỏe.\” Văn Dư mỉm cười chào hỏi, sau đó ngồi xuống. Sùng Hân ngồi ở giữa hai người, quay đầu nhìn Văn Dư, chỉ mỉm cười không nói lời nào. Văn Dư bị cô nhìn đến có chút ngượng ngùng, thế nhưng không biểu hiện ra ngoài, chỉ là ánh mắt lộ ra chút sủng nịch mỉm cười nhìn lại cô. Lương Vận Hàm đột nhiên cảm thấy mình ở đây thực sự là dư thừa, trông hai người liếc mắt đưa tình, ánh mắt như toàn lực tóe ra tia lửa điện. Nàng nhấp một hớp cà phê để che giấu cảm xúc, sau đó nhìn đi nơi khác.
Văn Dư vẫn không lên tiếng, dù sao tuổi cô lớn hơn Sùng Hân, tâm tình cũng ôn hòa nhiều lắm. Sùng Hân nhịn không được cất tiếng cười, \”Ha ha, nếu ai nhìn thấy thần sắc này của chị, khẳng định không dám nói chuyện với chị!\” Văn Dư sờ sờ mũi nở nụ cười, Sùng Hân đột nhiên giật mình, cô yêu thích động tác nhỏ này, sau đó ý thức được kỳ thực Văn Dư cũng không quá hờ hững.
Văn Dư ngẩng đầu nhìn Lương Vận Hàm, Lương Vận Hàm đang nghiêng đầu nhìn về nơi khác, để lộ gò má 45 độ, đường nét khuôn mặt rất đẹp, ánh mắt có chút trống rỗng, cả người toả ra một loại cảm giác kỳ ảo. Văn Dư đột nhiên mãnh liệt muốn biết, tại sao ánh mắt nàng mỗi khi nhìn mình đều luôn chất chứa một tia lãnh ý. Kỳ thực dư quang của Lương Vận Hàm cũng đang chú ý tới tầm mắt đánh giá của Văn Dư, chỉ có điều không muốn để ý tới, bởi vì nàng không biết nói cái gì, trước giờ nàng đều không giỏi trò chuyện cùng người khác. Sùng Hân cũng chú ý tới ánh mắt Văn Dư nhìn về phía Lương Vận Hàm, có chút không thoải mái.
\”Bên ngoài trời âm u.\” Cô mở miệng nói, Lương Vận Hàm nghiêng đầu nhìn một vùng bầu trời nhỏ phía ngoài cửa sân bay, tựa hồ có chút lạnh.\”Đúng vậy, lúc tôi ngồi xe đến đây đã thấy nhiệt độ tuột khá nhanh, xem ra trời sắp đổ tuyết, không biết có làm lỡ chuyến bay hay không.\” Văn Dư có chút do dự nói. Lương Vận Hàm cầm điện thoại di động lên liếc mắt nhìn, trung tâm chưa gọi điện thoại thông báo.\”Tạm thời còn chưa nhận được thông báo, một lúc nữa tôi sẽ gọi điện thoại xác nhận một chút.\” Lương Vận Hàm trả lời.