Chương 56: Lương Vận Hàm ủy khuất
Editor: Hoon
Sau khi mua đồ xong, Văn Dư đưa Ngô Linh Nam trở lại khách sạn sau đó liền đi tìm Nhạc Linh Uyển, Lưu Gia Vân và A Tả. Mọi người hẹn gặp nhau tại một nhà hàng cơm trưa.
Văn Dư mang việc của Ngô Linh Nam kể cho ba người kia nghe
\”Nha đầu đó là thật lòng ? Hay là lại đang diễn trò nữa?\”
A Tả nghe xong có chút kinh ngạc hỏi
Lưu Gia Vân đáp:
\”Chắc là không phải. Nàng không phải đã tỏ ý tiền này là cho Văn Dư hay sao! Chỉ cần không lấy thân phận Tân Nguyên nhập cổ phần thì không được xem là có quan hệ với Tân Nguyên\”
\”Huống chi nếu nàng làm vậy để Văn Dư đến Tân Nguyên thì không cần vẽ thêm chuyện. Còn có, khổ nhục kế này diễn cho ai xem chứ? Ta cảm thấy Ngô Linh Nam lần này là thật.\”
Nhạc Linh Uyển phân tích.
\”Nhưng tiểu nha đầu này đầu óc rất lợi hại, không thể không đề phòng nàng\”
A Tả nhìn về phía Văn Dư nói.
Văn Dư giơ tay lấy tách trà uống một ngụm, không nói chuyện.
\”Văn Dư em nghĩ thế nào?\”
Lưu Gia Văn hỏi. Anh ta nhìn thấy Văn Dư mấy ngày qua đã gầy đi rất nhiều và không đành lòng nhìn Văn Dư như vậy.
\”Em tin Ngô Linh Nam là thật lòng\”
Mọi người đều không nói tiếp vấn đề này nữa.
Thẳng thắn mà nói Ngô Linh Nam có năng lực rất tốt. Nhãn lực và tài năng đều có, đợi một thời gian, tất có thành tựu .Tân Nguyên tương lai sẽ không có vấn đề gì nếu có Ngô Linh Nam thì sẽ dễ dàng phát triển hơn. Trên thương trường từ trước cho tới bây giờ thì thêm một người bạn sẽ tốt hơn rất nhiều so với thêm một kẻ thù.
Mấy ngày nay, việc khiến Nhạc Linh Uyển cùng A Tả chạy đi nhiều nhất đều liên quan đến tiền bạc. Bây giờ Ngô Linh Nam chủ động đưa cho Văn Dư tiền, đây chính là một chuyện tốt. Không những thế Văn Dư cũng đã nói Ngô Linh Nam là thật lòng, như vậy thì sẽ nhanh được một vố lớn. Còn có, tập đoàn bên kia đang chuẩn bị bắt đầu một đợt tranh cử kéo dài một tháng. Nếu như muốn một chiêu tất thắng, mọi người nhất định phải nắm chặt thời gian chuẩn bị sẵn sàng.
\”Chuyện này nên nói thế nào đây. Muốn làm hay không nào? Hiện tại thời gian đang gấp rút\”
A Tả sảng khoái nói chuyện, trực tiếp hỏi.
\”Đúng vậy đó, nếu như muốn làm thì đầu tiên phải tìm chuyên gia luận chứng khả thi. Bên này đã hoàn thành phân tích báo cáo rất nhanh\”
Lưu Gia Vân phụ họa nói.
Văn Dư nhìn mọi người.
\”Mọi sẽ hối hận chứ?\”
Ba người nghe xong câu này đều cười. Không ai trả lời, ba người cầm lấy cái chén, cùng giơ lên trước mặt Văn Dư, mỉm cười nhìn cô.
Văn Dư hơi sửng sốt, nhìn ba người đối diện mỉm cười chân thành đến khi mắt mỏi nhừ(?). Cô cúi đầu mãnh liệt chớp mắt vài cái, cố gắng đem sương mù trong mắt biến đi(?). Văn Dư hít sâu một hơi, một lần nữa ngẩng đầu lên cầm lấy chén trà giơ lên: