Chương 43: Cuối năm sắp tới, có không ít việc vặt vãnh
Văn Dư vốn định theo ý tứ của Cao Lam, ở lại Đài Bắc chuẩn bị bước kế tiếp để tranh cử. Nhưng quãng thời gian trước làm việc bận rộn không quản ngày đêm khiến Lương Vận Hàm vô cùng bất mãn. Dù Lương Vận Hàm không nói, Văn Dư cũng biết.
Nhìn dáng vẻ ẩn nhẫn Lương Vận Hàm, Văn Dư đau lòng không chịu được. Cô biết mình ủy khuất Lương Vận Hàm, nhưng là sự nghiệp mới có cơ hội tốt làm sao có thể từ bỏ? Văn Dư bắt đầu mâu thuẫn sâu sắc.
Mãi đến khi nhận được hình ảnh Lương Vận Hàm ngồi một mình uống rượu do Sùng Hân gởi, Văn Dư bị chấn động rồi. Lúc nhận được tin nhắn, Cao Lam đang cùng Văn Dư phân tích các ứng cử viên cạnh tranh hiện nay của tập đoàn. Lương Vận Hàm trong hình vẻ mặt cô đơn, ánh mắt mê man, khiến lòng Văn Dư đau đớn một trận.
Văn Dư cảm giác như mình đi tới ngã tư đường, không biết là nên rẽ trái hay là rẽ phải. trực giác nhiều năm nói cho nói cô biết, nếu như lần này lại do dự thiếu quyết đoán, tương lai của cô và Lương Vận Hàm thật sự sẽ khó xác định.
Những năm này đều dốc sức làm việc, Văn Dư không phải không mệt, trước đây đều một thân một mình, cùng một đám chiến hữu thân thiết như bạn bè, phần trách nhiệm này cũng làm cho cô không thể dừng bước lại. Nhưng là bây giờ, Lương Vận Hàm đã thật sự bước vào nhân sinh của cô, làm sao có thể bỏ qua!
Cao Lam thấy Văn Dư nhìn chằm chằm điện thoại xuất thần, hỏi cô có chuyện gì hay không. Văn Dư ngẩng đầu, một lúc lâu sau mới nói rằng:
\”Lam tỷ, em phải về thành phố T.\”
\”Đã xảy ra chuyện gì sao?\”
\”Một ít chuyện riêng, bên kia càng cần em trở lại.\”
Cao Lam chăm chú nhìn Văn Dư nửa ngày, sau đó tựa vào lưng ghế,
\”Chị nghĩ em đã hiểu ý của chị trong điện thoại lần trước.\”
\”. . . . . .\”
\”Văn Dư, chị hi vọng em sẽ không mê muội tình yêu nhất thời mà bỏ qua tiền đồ tốt.\”
\”Lam tỷ, em chưa giới thiệu người kia với chị, là vì em bây giờ còn chưa xác định có thể có tương lai không. Thế nên lần này em trở lại chính là để làm rõ chuyện này.\”
\”Văn Dư, chị không phải là muốn can thiệp vấn đề tình cảm cá nhân của em. Thế nhưng có một số việc vui đùa một chút thì được, nghiêm túc không được. Em phải hiểu rõ thân phận của chính mình!\”
Cao Lam lần đầu tiên dùng ngữ khí nghiêm túc như thế nói chuyện cùng Văn Dư. Văn Dư suy nghĩ rất lâu, rốt cục quyết định, nói rằng:
\”Lam tỷ. Để em trở về thôi, em muốn quyết tâm một lần.\”
Cao Lam có chút tức giận, nàng cảm thấy Văn Dư quá tùy hứng! Có phải là để cô làm việc ở nội địa quá lâu, tự do mãi quen rồi! Nhưng Cao Lam cũng biết rõ Văn Dư là loại người gì, thành thật mà nói, tùy hứng, tự do như vậy dùng ở trên người cô thật không thích hợp.
Nàng không phải không đau lòng những cố găng nỗ lực mà Văn Dư bỏ ra, nhưng mà cuối cùng mới có cơ hội tốt như vậy, làm sao có thể từ bỏ ngay thời điểm mấu chốt đây!