[Bách Hợp-Hoàn] Rốt Cuộc Gặp Được Em [Edit] – Chương 26 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Bách Hợp-Hoàn] Rốt Cuộc Gặp Được Em [Edit] - Chương 26

Chương 26: Có chuyện muốn nói nhưng chị vừa về em lại phải đi

\”Cô chắc chắn chứ?\”

\”Chuyện đụng chạm tới lòng tự trọng như vậy, thật ra tôi không hề muốn nhớ đến đâu!\” Ngô Linh Nam chớp mắt mấy cái đáp

Lần này Văn Dư thật sự không biết làm sao mà trả lời, hoá ra năm đó mình trẻ tuổi ngông cuồng, chọc đến một người như thế. Vài năm sau gặp lại, đúng là thù mới hận cũ….

Nhìn thấy bộ dáng xấu hổ của Văn Dư, trong lòng Ngô Linh Nam liền thoải mái hơn. Nhân viên phục vụ lấy chìa khoá mở cửa ra

\”Văn tổng mời vào, tôi đổi bộ trang phục liền đi xuống\”

\”Không cần, cô đi thay đi. Đúng lúc tôi còn có chút việc, tôi trở ra đại sảnh trước\”

Nói xong hai người nhìn nhau gật đầu, tự mình đi giải quyết chuyện của bản thân. Văn Dư không ngừng nhớ lại những việc lúc còn đi học, thế nhưng tất cả những gì trong đầu nhớ lại đều không có một chút ấn tượng liên quan đến Ngô Linh Nam. Chẳng lẽ ngày trước đi học đoạt vị trí của người ta? Hay là đi mua cơm đoạt lấy vị trí của người ta?

Văn Dư cố gắng nhớ lại, lúc học đại học mình cũng không được tính là xuất chúng, câu lạc bộ thì cũng chỉ tham gia vào bộ thông tin của câu lạc bộ phát thanh nhà trường, phần lớn thời gian đều dùng để đọc sách, hoặc là trốn học đi tìm Tiêu, chưa từng trêu chọc qua người khác a! Văn Dư thật sự có chút không hiểu.

Về lại đại sảnh, thỉnh thoảng trong đám người sẽ truyền đến một số thảo luận về Ngô Linh Nam. Phóng viên cũng đi xuyên qua đám người, tìm một số nhân vật \”hot\” mà phỏng vấn. Lúc phóng viên tìm đến phỏng vấn Văn Dư, Văn Dư đều cười cười từ chối, chỉ bảo hôm nay đến đây để chung vui.

Chỉ chốc lát sau, Ngô Linh Nam cũng trở lại đại sảnh. Xa xa trông thấy Văn Dư đang cùng một phóng viên nói cái gì, nhìn qua liền biết đang bị làm phiền.

Một tia vui vẻ không dễ dàng phát giác hiện lên trên mặt, Ngô Linh Nam đi về phía hai người

\”Văn tổng, cám ơn áo khoác của chị\”

Ngô Linh Nam nói xong liền đưa áo khoác ra. Sau đó quay đầu nhìn phóng viên nói :

\”Văn tổng vừa giúp tôi một việc lớn, vị phóng viên này, hôm nay xem như nể mặt của tôi không nên gây khó xử cho Văn tổng\”

Nói xong còn tặng cho người phóng viên kia một nụ cười quyến rũ. Phóng viên cười theo, gật đầu quay người bỏ đi.

Văn Dư tiếp nhận áo khoác, ẩn ẩn cảm thấy lời nói vừa rồi của Ngô Linh Nam có cái gì đó không đúng, nhưng lại nghĩ không ra chỗ nào bất ổn. Đành phải vừa cười vừa nói:

\”Tôi vẫn không quen tiếp xúc với phóng viên\”

\”Thế nhưng lúc chị học đại học thật ra chính là một phóng viên có tiếng a!\”

Văn Dư nhìn Ngô Linh Nam, nghĩ thầm tình huống hiện tại thực sự gây bất lợi cho mình. Đối phương đối với chuyện thời đại học của mình hình như đều biết rõ, mà mình đối với nàng một chút ấn tượng đều không có.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.