Chương 19: Quấy nhiễu tình dục trong giấc mộng
Editor: Esley
Ánh nắng xuyên thấu qua tấm rèm cửa mỏng manh chiếu lên giường, Lương Vận Hàm ngủ một giấc vô cùng thỏa mãn, nên thức dậy từ rất sớm, khi tỉnh lại đã thấy bị Văn Dư ôm cứng ngắc từ phía sau, hô hấp của cô phả đến vai, loại tư thế thân mật như thế này khiến Lương Vận Hàm có chút hoảng hốt. Tay của nàng nhẹ nhàng chạm đến tay Văn Dư, nhu hòa vuốt ve ngón tay của cô, hồi tưởng lại đêm qua.
Trong giấc mộng Lương Vận Hàm cảm giác ngực bị quấy rối, nàng cố gắng phân biệt, là tay Văn Dư đang tác quái! Thế nhưng cũng không phải vuốt ve thuần túy, mà là thỉnh thoảng cách áo ngủ nặn một cái , ấn nhấn một cái. Lương Vận Hàm có chút lạnh lùng, kêu một tiếng Văn Dư, nhưng ngoại trừ nghe thấy tiếng hít thở đều đều, động tác \”Quấy rối\” Thỉnh thoảng lại tiếp tục, cũng không có hồi âm gì. Lại hô hoán thêm mấy lần, Văn Dư vẫn mặc kệ. Lương Vận Hàm cẩn thận phân biệt một lát, mới xác định Văn Dư vẫn đang ngủ. Điều này khiến Lương Vận Hàm phải dở khóc dở cười!
Nàng gạt tay đang đặt trên ngực mình ra, Văn Dư cũng thuận theo mà xoay người đưa lưng về phía nàng. Thế nhưng nàng vừa muốn ngủ, Văn Dư đã lật người lại, tay còn đang vuốt cái gì, đụng phải Lương Vận Hàm, lại theo thói quen ôm nàng vào lòng, chỉ chốc lát sau tay lại nổi hứng! Lương Vận Hàm tức muốn đạp cô xuống giường! Thói quen bại hoại gì vậy!? Bình thường khi ngủ cô sờ ai chứ?! Lương Vận Hàm lại hất tay cô ra, sau đó quay người đưa lưng về phía Văn Dư.
Văn Dư bị động tác của nàng làm tỉnh lại , mơ hồ hỏi:
\’\’Sao vậy?\’\’
Lương Vận Hàm không có lên tiếng. Văn Dư không nghe thấy động tĩnh, miễn cưỡng mở mắt, nhẹ nhàng lay Lương Vận Hàm.
\”Vận Hàm à?\’\’
Lương Vận Hàm giữ nguyên trạng thái không thèm trả lời, Văn Dư lầu bầu:
\’\’Đi ngủ rồi còn không yên!\’\’
Sau đó kéo một góc chăn đắp cho Lương Vận Hàm, từ phía sau ôm sát nàng, rất nhanh lại ngủ say. Lương Vận Hàm nghe thấy cô nói nàng ngủ không yên, thì vừa bất đắc dĩ vừa uất ức! Là ai ngủ không yên! Trong lúc ngủ mơ còn đối với người ta quấy rối tình dục!? Nhưng khi vừa nghĩ đến Văn Dư từ công ty trở về, chỉ sợ cực kỳ mệt mỏi, nàng cũng không so đo, nép vào lòng cô ngủ thiếp đi. Khi tỉnh lại, phát hiện tay Văn Dư vẫn không đứng đắn, nếu không phải nàng bản tính hiền lành thì đã cắn cô một phát cho đỡ ghét!
Nàng nhẹ nhàng di chuyển tay Văn Dư, rời giường đi rửa mặt, sau đó làm điểm tâm.
Văn Dư ngửi được mùi cơm chín nên tỉnh lại, vừa sờ bên cạnh, lại không thấy người đâu. Văn Dư có chút không vui, nhưng khi biết Lương Vận Hàm đang làm điểm tâm, thì lại chợt cảm thấy ấm áp. Buổi sáng thức dậy đã có thể ăn bữa sáng ngon miệng nóng hổi, thật tốt. Nhất là do người trong lòng làm vì mình, một cảm giác hạnh phúc tự nhiên mà sinh ra.
Văn Dư không tiếp tục ngủ nướng, đứng dậy đi vào bếp, ở phía sau lưng Lương Vận Hàm, ôm lấy eo nàng, hôn một hơi vào má.