Chương 17: Quan hệ nhẹ nhàng được xác minh
Editor: Gyunen
Beta: Jane Trịnh
Áo tắm bởi vì nụ hôn lúc nãy có chút lỏng ra, từ góc độ Văn Dư thấp thoáng thấy được chỗ đó, nửa kín nửa hở, Văn Dư cảm giác như có đôi bàn tay nhỏ ở đáy lòng nhẹ nhàng gãi. Tay cô từ vạt áo tắm tiến vào bên trong vuốt ve, trực tiếp đặt trên eo Lương Vận Hàm .
Làn da của Lương Vận Hàm tiếp xúc với tay Văn Dư cảm giác tốt đến mức khiến cô thoải mái thở dài, Lương Vận Hàm vừa ổn định lại, trong chớp mắt thân thể lại khẩn trương. Nàng căng thẳng nắm lấy bàn tay bên hông, nhìn Văn Dư, trong mắt lộ ra một tia luống cuống.
Hai người nhìn nhau, ai cũng không lên tiếng. Tay của Văn Dư đã bị Lương Vận Hàm đè chặt, không động đậy được. Nhưng vì nàng đè lên nên tay cô càng dán sát hơn vào làn da mềm mại, Văn Dư nghịch ngợm dùng ngón út duy nhất không bị khống chế vuốt eo Lương Vận Hàm một hồi, Lương Vận Hàm cả người run lên, mặt trong nháy mắt đỏ ửng.
Nhưng nàng không có dời đi tầm mắt nhìn Văn Dư, nhìn Lương Vận Hàm có chút quật cường, Văn Dư nhịn cười không được. Lương Vận Hàm như vậy để tâm Văn Dư nhuyễn theo, cô rút tay ra, ôm Lương Vận Hàm vào trong lòng, ở bên tai nàng nhẹ giọng nói:
\”Đừng sợ, chị sẽ không ép em làm chuyện em không muốn.\”
Câu nói này thành công khiến Lương Vận Hàm yên tâm, dần dần buông lỏng thân thể dựa vào trong lòng Văn Dư. Một lát sau, nàng mới ôn nhu nói:
\”Em còn chưa chuẩn bị xong, chúng ta đừng đi nhanh quá được chứ?\”
\”Ừ, chúng ta sẽ từ từ. Chỉ là em quá mê người, chị bị em đầu độc, thiếu chút nữa kiềm chế không được.\”
Lương Vận Hàm nghe xong không nhịn được mặt càng đỏ hơn, nàng tựa đầu vào cổ Văn Dư. Văn Dư cười ra tiếng, Lương Vận Hàm đấm cô một hồi.
Cô nắm thật chặt cánh tay Lương Vận Hàm, quay đầu hôn lỗ tai nhỏ đỏ bừng của nàng một cái, lại khiến thân thể nàng run lên. Trong lúc vô tình tìm ra được hai điểm mẫn cảm của Lương Vận Hàm, tâm trạng Văn Dư lại càng vui sướng.
\”Vận Hàm, chị thật sự thích em, vì thế chị sẽ tôn trọng em. Chị biết em cần thời gian làm rõ những cảm xúc đột ngột này, chị có thể chờ em. Thế nhưng đừng từ chối chị đối xử tốt em, được không? Chị chỉ cần nhìn em, liền không nhịn được muốn đối xử tốt với em, muốn che chở em, muốn cưng chìu em. Ở bên cạnh em, cho dù không làm gì, chị cũng cảm thấy hạnh phúc.\”
Văn Dư thì thầm nói lời yêu thương, Lương Vận Hàm bỗng nhiên cảm thấy khoảnh khắc tốt đẹp này thật không chân thực. Nàng đột nhiên sợ hãi, nếu như Văn Dư rời đi, có phải tất cả sẽ trở nên cô đơn như trước đây ?
\”Văn Dư, thành thật mà nói, em chưa chuẩn bị tâm lý tốt. Chị hôn em, em không chán ghét, nhưng mà em cũng không chắc chắn đây chính là tình yêu.\”
Văn Dư không lên tiếng, một lát sau nói rằng:
\”Còn gì nữa không? Em nói tiếp đi.\”