Anh Ấy Luôn Hỏi Tôi Câu Hỏi Toi Mạng – Chương 65 đêm về – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Anh Ấy Luôn Hỏi Tôi Câu Hỏi Toi Mạng - Chương 65 đêm về

Trên mặt Cao Chích không có biểu cảm gì, như đang đi họp phụ huynh sau khi Đàm Mặc điểm 0 trong bài kiểm tra: \”Phó đội trưởng Đàm, cậu lơ đãng quá nha. Tôi ù.\”

\”Chậc.\” Chu Tự Bạch răng rắc một tiếng cắn nát kẹo que, \”Mặc ca, anh cố ý hả?\”

Lý Triết Phong liếc lại đây, \”Cậu đây là nghĩ thiên, nghĩ địa, hay nghĩ tên đàn ông nào hử?\”

\”Phụt ——\”Đàm Mặc uống một ngụm nước Phì Trạch Khoái Lạc* không chút khách khí phun ra ngoài.

Lý Triết Phong phản ứng thật nhanh, nghiêng người ngửa ra sau, hoàn mỹ tránh đi.

\”Các cậu rốt cuộc sao lại thế này? Hôi Tháp nhàn như vậy sao? Sao lại còn rảnh ở chỗ này chơi mạt chược thế hả!\”

Đàm Mặc khoanh tay nhìn từng người một, ý nói nếu hôm nay mấy người không cho tôi một lời giải thích rõ ràng, ông đây không chơi với mấy người nữa.

Với tư cách là tiền bối Cao Chích mở miệng.

\”Cậu không nghe nói Lạc Khinh Vân bị Hồng Vực chỉnh ra chút tật xấu tâm lý sao?\”

Đàm Mặc thở dài, \”Cao ba ba, cho dù không có Hồng Vực, tâm lý tên kia cũng chẳng khỏe mạnh gì cho cam.\”

\”Ò. Lục Dĩnh cùng Giáo sư Hà đều lo lắng Lạc Khinh Vân sẽ bỗng nhiên luẩn quẩn trong lòng chui khỏi phòng cách ly, sau đó cướp cậu đi, sau đó trốn vào Thế giới Kepler. Đến lúc đó, chúng tôi có muốn tìm được cậu cũng khó khăn.\”

\”Nếu anh ấy vượt rào thì chắc cũng Kepler hóa tôi rồi.\” Đàm Mặc không sao cả mà tiếp tục tẩy bài.

\”Anh ta sẽ không.\” Lý Triết Phong ngoắc ngón tay với Đàm Mặc, Đàm Mặc liền rất hiểu ý lấy một hộp thuốc trong túi ra ném cho anh.

\”Tại sao anh ấy sẽ không?\”

\”Bởi vì anh ta muốn chinh phục linh hồn bình đẳng với mình. Nếu cậu trở thành một bộ phận trong lĩnh vực của anh ta thì còn ý nghĩa gì chứ?\” Lý Triết Phong vừa đốt thuốc vừa hỏi lại.

Đàm Mặc càng nghe càng cảm thấy buồn cười, \”Thế anh ấy muốn chinh phục linh hồn tôi thế nào? Cùng tôi triển khai biện luận chủ nghĩa duy tâm sao?\”

Chu Tự Bạch không nể mặt cười lạnh, \”Mặc ca, anh không xem phim đen à?\”

Đàm Mặc há miệng thở dốc, còn chưa kịp trả lời, Lý Triết Phong đã mở miệng: \”Bộ phim đen đầu tiên trong đời đã khiến cậu ta tổn thương.\”

Nghe đến đó, Đàm Mặc nếu còn không rõ bọn họ nói chính là cái gì thì đó chính là giả ngu, vẫn là thảo luận thực tế chút mới có thể giữ được tánh mạng.

\”Không lảng vảng nữa, không đánh mạt chược nữa!\” Đàm Mặc đột nhiên đứng lên.

Ba người khác đều ngửa đầu nhìn cậu.

\”Không chơi mạt chược? Chơi game?\”

\”Hay là đấu địa chủ?\”

\”Hay là…… cậu muốn gọi điện thoại cho người nào đó?\”

Đàm Mặc xoa eo nói: \”Từ giờ phút này khởi tôi muốn quyết chí tự cường! Đi! Chúng ta đi luyện tập cận chiến!\”

Vừa xong câu này, ba người còn lại cúi đầu bắt đầu phân loại bài.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.