Anh Ấy Luôn Hỏi Tôi Câu Hỏi Toi Mạng – Chương 111 Có em ở đây quái vật sẽ không tới ăn anh – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Anh Ấy Luôn Hỏi Tôi Câu Hỏi Toi Mạng - Chương 111 Có em ở đây quái vật sẽ không tới ăn anh

Đàm Mặc chán nản nằm trên bàn, không biết là toán hay vật lý, giáo viên tiếp tục giảng những điểm kiến ​​thức mà cậu không hiểu.

Lạc Khinh Vân, chừng nào anh tỉnh rượu hả? Anh say lâu lắm rồi đó!

Tuy rằng trong thế giới khách ngã anh phi thường đáng yêu, nhưng em nhớ game online thực tế ảo cùng thịt thăn chua ngọt của em nữa!

Cái chỗ quỷ quái này không cho chơi game online thực tế ảo, nói là không tốt cho trẻ em phát triển đại não, còn không cho ăn thịt thăn chua ngọt, không tốt cho răng! Quả thực không có thiên lý mà!

Anh nghe thấy hay là không nghe thấy hả! Anh mau tỉnh rượu cho ông! Tỉnh lại làm gì cũng được, bị vây ở chỗ này chỉ có thể ngủ!

Không bao lâu sau Đàm Mặc đã ghé lên bàn ngủ rồi, còn phát ra tiếng ngáy nhỏ đều đều.

Thầy dạy hóa đang giảng bài, đúng vậy không sai, vừa không phải là thầy dạy toán cũng không phải thầy dạy lý, thầy dạy hóa lộ ra vẻ mặt xấu hổ.

Ông biết tuy luôn cho hai đứa nhỏ đi học, nhưng có một đứa đi học chưa bao giờ làm chuyện đứng đắn, hơn nữa Thành Trung Tâm cũng không chờ mong nó thông thạo toán lý hóa gì.

Thầy dạy hóa đang do dự có nên đánh thức Đàm Mặc không, Lạc Khinh Vân lại mở miệng.

\”Em ấy quá nhỏ, những thứ này em ấy không nghe hiểu. Hơn nữa trẻ em tuổi này ngủ có lợi cho phát triển đại não.\”

Thầy dạy hóa hơi sửng sốt, trước nay Lạc Khinh Vân giao tiếp với các giáo viên chỉ giới hạn trong \”Nghe hiểu\” cùng \”Không nghe hiểu\”, gần như không nói lời nào khác.

Đây là lần đầu tiên anh thể hiện sự quan tâm của mình với một ai đó.

\”Hơn nữa đánh thức em ấy thì tiếng em ấy đùa nghịch đồ chơi gây trở ngại tôi nghe giảng bài.\” trên mặt Lạc Khinh Vân không có biểu cảm gì.

Thầy dạy hóa nghĩ thầm đây mới là Lạc Khinh Vân bình thường này, không hứng thú với chuyện khác.

Chờ đến lớp hóa sáng nay kết thúc, Đàm Mặc lau nước miếng bên khóe miệng, ngồi dậy liền thấy Lạc Khinh Vân đứng dậy sắp rời đi.

Đàm Mặc ở hiện thực phải ngoan ngoãn nghe lời hiểu chuyện, như vậy thầy ở viện phúc lợi mới có thể chăm sóc cậu hơn chút. Nhưng ở trong thế giới khách ngã này, Đàm Mặc đương nhiên là muốn làm gì thì làm đó.

Cậu đột nhiên đẩy ghế ra, ôm lấy Lạc Khinh Vân đã đi tới cửa.

\”Anh trai đừng đi! Hôm nay em ngủ mất rồi! Còn chưa nhìn kỹ anh!\”

Lạc Khinh Vân cứng đờ, anh rõ ràng cảm giác có người ôm chặt anh, mềm ấm, vội vàng.

Nhưng anh vừa không dám xoay người lại ôm lấy cậu, cũng không dám bẻ tay cậu ra, bởi vì Lạc Khinh Vân có cảm giác nguy cơ không thể hiểu được, trong phòng học này có vài cameras đều đang nhìn anh, nhìn kỹ anh. Nếu anh tỏ ra để ý với bất kỳ cái gì, thứ đó sẽ trở thành thứ uy hiếp mà Thành Trung Tâm dùng để điều khiển anh.

Nếu có một ngày Lạc Khinh Vân không nghe lời, như vậy thứ đó có lẽ sẽ bị phá hủy, là hình phạt của Thành Trung Tâm với anh.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.