\”Bố! Là bố của Củ Cải sao ạ?\”
Mạc Tuấn Kiệt hai mắt cứ thể mở to trợn tròn, ứa nước mắt nhìn thẳng vào người Hạ Thiên lắp bắp. Bé lắc đầu không hiểu lại quay sang nhìn Mạc Quan Sơn cũng đang rơi nước mắt.
Cuộc nói chuyện bất ngờ có Củ Cải xuất hiện, Hạ Thiên cùng Mạc Quan Sơn hai con người cứ thế đứng sững sờ, luống cuống tay chân không biết phải làm sao cho đúng.
\”Chú Hạ Thiên là bố của Củ Cải sao ạ?\”
\”Củ… Cải Cải sao… sao con lại ở đây rồi?\” Mạc Quan Sơn run rẩy, lúng túng cất tiếng gọi tên con.
\”A… oa… oa… oa!\”
Mạc Tuấn Kiệt sau một đêm kinh hãi liền tung chăn ngồi dậy, cả căn nhà chẳng thấy ba Mạc và chú Hạ Thiên đâu. Hai chân đang định chạy về phòng ngủ xem sức khỏe của papa, tiếng nói to khóc lóc của hai con người nào kia đã làm bé giật mình, chậm rãi tiến lại ban công nhìn ngó. Khi cả cơ thể còn đang ngơ ngác dụi dụi mắt tỉnh ngủ, câu nói bất ngờ của Hạ Thiên đã làm trái tim non nớt của đứa trẻ mới hơn ba tuổi giật nảy.
Mạc Tuấn Kiệt gào khóc hỗn loạn, phút chốc quay lại phòng khách mở cửa chạy đi.
\”Tuấn Kiệt!\” Mạc Quan Sơn đang nói chuyện cùng Hạ Thiên ngay lập tức trợn mắt, còn chưa kịp đuổi theo con Hạ Thiên đã xỏ dép lao đi trước. Hai cẳng chân trắng ngần cứ thể lon ton chạy xuống cầu thang, vừa chạy vừa gào khóc sợ hãi.
Thì ra chú đẹp trai bây lâu nay mà Củ Cải yêu quý lại chính là bố của bé. Tại sao bây giờ bố mới trở về, tại sao bây giờ bố mới quay về với ba con bé?
\”A… oa… oa… oa!\”
\”Tuấn Kiệt! Tuấn Kiệt con dừng lại nghe bố nói đã!\” Hạ Thiên hai chân chạy như bay lao xuống cầu thang, chỉ sợ bé con chạy nhanh quá sẽ bị ngã. Hắn túm được vào cánh tay của thằng nhỏ, nhấc bổng con ôm sát vào trong lòng đau đớn.
Mạc Tuấn Kiệt hai tay hai chân đấm đá, khóc rống lên trong lòng hắn.
\”Con ghét bố! Con chán ghét bố! Oa… oa… oa!\”
\”Tuấn Kiệt bố sai rồi, bố sai thật rồi, bố có lỗi với ba con con! Bố xin lỗi, bố vô cùng xin lỗi!\” Trái tim nghẹn thắt đau đớn, hai giọt nước mắt cũng đang lăn dài trên hai gò má của hắn.
Lần đầu tiên hắn khóc trước một đứa trẻ, trước mặt đứa con trai bé bỏng của hắn.
\”Không có bố, papa rất đau đớn, tháng nào papa cũng phải đến phải đến bệnh viện lấy thuốc. Củ Cải rất sợ, Củ Cải sợ ngay cả papa cũng sẽ rời xa Củ Cải. Tại sao bố lại không về, tại sao bố lại bỏ rơi ba con con? A… oa… oa… oa!\”
\”Củ Cải bố sai rồi, tất cả là lỗi của bố. Nhưng bố chưa hề muốn bỏ rơi ba con con, suốt 4 năm qua bố đều đi tìm ba con, bố chưa hề hết yêu thương ba con. Năm đó bố phải làm như vậy chính là muốn bảo vệ cho ba con, tim bố cũng đau, trong tim bố cũng đau lắm.\”
\”Củ Cải, hãy hiểu cho bố, xin con hãy hiểu cho bố!\”
Hắn ôm con thật chặt trong lòng, cũng không biết Củ Cải sẽ hiểu được bao nhiêu, hai bố con cùng khóc rống lên. Hắn thơm vào đầu con một cái, lặng lẽ lau nước mắt cho cậu con trai nhỏ của hắn. Tội lỗi không thể nào có thể chuộc được hết.