Đông Anh 10 giờ tối.
Hạ Thiên hai chân chạy như bay lao lên căn nhà của Mạc Quan Sơn ở tầng hai.
Cạch!
Cánh cửa gấp gáp được mở ra và Mạc Tuấn Kiệt đang gào khóc nức nở trong nhà.
\”A… oa… oa… oa!\”
\”Củ Cải… Củ Cải ba của cháu đâu? Ba Mạc đâu rồi?\”
\”Papa đang ở trong phòng ngủ. Papa đau lắm. Cháu sợ, chú Hạ Thiên cháu sợ!\” Thằng bé hai tay bá chặt vào cổ Hạ Thiên gào khóc. Bé sợ ba Mạc sẽ rời xa bé.
\”Ngoan! Củ Cải ngoan, cháu ở đây chờ chú. Chú vào xem ba Mạc trước đã!\”
Hạ Thiên đem Củ Cải giao cho người tài xế. Ông bế thằng bé ngồi trong lòng lau nước mắt dỗ dành. Nhà ở chỉ có hai ba con như thế này cũng vô cùng nguy hiểm.
Hạ Thiên theo hướng tay chỉ của Củ Cải thì ngay lập tức xông vào phòng ngủ của Mạc Quan Sơn. Cánh cửa phòng vừa được mở ra,
Hai chân Hạ Thiên đã sững sờ dừng lại…
Một luồng tin tức tố hỗn loạn, ngọt ngào của sữa thơm phút chốc sộc vào hai cánh mũi của hắn.
Trên giường, một người con trai đang nằm vật vã, cả thân thể đã đổ mồ hôi lạnh toát. Mạc Quan Sơn đầu đau như búa bổ, hai mắt nhòa đi không còn nhìn thấy gì nữa, chỉ biết mê man gọi tên ai kia.
\”Quan Sơn… Mạc Quan Sơn! Em làm sao thế này???\” Hắn lắc đầu run rẩy, hai con mắt đã mở to trợn tròn tiến lại ôm chặt lấy Mạc Quan Sơn vào trong lòng kinh hãi.
Mùi hương sữa thơm ngọt lại càng bung tỏa mãnh liệt hơn!
Mạc Quan Sơn ngồi trong lòng ai kia đau đớn, dùng hết sức bình sinh để đẩy hắn ra, lắp bắp sợ hãi.
\”Hạ… Hạ Thiên! Sao anh lại đến đây? Không… không anh đi ra! Mau đi ra!\”
\”Mạc Quan Sơn!!!\” Hắn nghiến chặt hai hàm răng rống lên nhìn cậu.
\”Em… em là Omega có phải không?\”
\”Tôi… Tôi!\” Mạc Quan Sơn nghe Hạ Thiên hỏi vậy liền giật mình sợ hãi, hai tay vùng vẫy muốn trốn ra khỏi người Hạ Thiên liền bị hắn giữ chặt, ôm trọn áp vào lồng ngực. Cả cơ thể Omega nhỏ bé ngửi thấy mùi hương tin tức tố bấy lâu của người Alpha định mệnh vẫn luôn đi tìm thì liền yếu đuối, trực tiếp áp sát vào người Hạ Thiên dụi dụi.
Hai luồng tin tức tố ngay lập tức quấn chặt lấy nhau!
Hạ Thiên hai mắt mở to trợn tròn…
Tuyến thể xinh đẹp của Mạc Quan Sơn phút chốc lại lộ ra một bông hoa Xuyên Tuyết trắng ngần, rũ cánh dưới làn da ửng hồng trong thời kỳ phát tình của Omega.
\”Mạc Quan Sơn… em! Không thể nào!\” Hạ Thiên lắc đầu kinh hãi. Ấn ký xinh đẹp trên tuyến thể của ai kia chỉ được lưu lại khi cả hai tiến vào đánh dấu trọn đời. Mạc Quan Sơn và hắn… không thể nào?
Những lời giải thích ngây ngô của Mạc Tuấn Kiệt về cái tên Củ Cải của bé ngay lập tức hiện về trong trí não của Hạ Thiên. Buổi tối định mệnh ngày hôm đó, hắn chỉ nhớ mình uống rất nhiều rượu và vô tình đã làm tổn thương Mạc Quan Sơn. Lúc đó cơ thể của cậu hình như còn đang phát sốt. Củ Cải năm nay đã hơn ba tuổi, từ hình dáng đến màu mắt, trí thông minh… tất cả đều giống y hệt con người của hắn.