Mạc Tuấn Kiệt hai chân ngồi lặng yên nghe chú đẹp trai kể chuyện. Nhưng mà cũng không biết sẽ hiểu được bao nhiêu đây?
Đúng là năm đó Hạ Thiên hắn đã quyết định buông tay Mạc Quan Sơn, nhưng không phải buông tay người con trai mà hắn yêu thương nhất để chạy đến bên một người con gái Omega xa lạ mà vốn dĩ hắn chỉ coi là đối tác. Bằng đấy năm chia xa cũng là bằng đấy năm hắn sống trong thuốc lá và rượu mạnh để quên đi nỗi nhớ nhung dành cho cậu. Một thằng con trai 23 tuổi không có gì trong tay, Hạ Thiên hắn biết rằng bản thân mình tuyệt đối vẫn chưa thể đứng lên đối trọi được với ông nội Hạ Vũ của hắn – một con rắn hổ mang chúa với gần 50 năm lăn lộn trên thương trường nhiều thuốc độc.
Lựa chọn rời xa cậu cũng chính là quyết định đúng đắn nhất lúc bấy giờ mà hắn bắt buộc phải làm!
Dùng tài năng của mình để thành công tiếp quản tập đoàn Ocean với 80% phiếu đồng ý của Ban lãnh đạo và một phiếu quyết định từ Hạ Vũ, hắn ngồi được một nửa vào chiếc ngai vàng với giang sơn vạn người quỳ dưới chân. Nhưng cái hắn cần không phải tập đoàn Ocean mà chính là chiếc ghế chủ nhân của gia tộc họ Hạ mà ông nội hắn vẫn đang ngồi. Chưa đến một năm lên nắm chức, với lòng dạ thâm sâu khó lường, hắn lặng lẽ \”thanh lý\” những kẻ dám đối trọi hắn, làm tai mắt cho Hạ Vũ theo dõi hắn ở tập đoàn.
Bất kể một tập đoàn to lớn như thế nào thì cũng đều có những vết đen, chỉ có điều càng là tập đoàn to lớn, những vết đen đấy lại càng được khéo léo che đậy. Và Ocean cũng thế, cũng chẳng thiếu những lần hối lộ quan chức trong nước và ngoài nước, cũng chẳng thiếu những lần rửa tiền, làm lũng loạn thị trường dầu khí quốc gia để thu lợi bất chính về cho tập đoàn. Chỉ là ăn nhiều thì cũng phải đi làm từ thiện nhiều, coi như là làm cân bằng lại cái \”đạo đức\” của một kẻ kinh doanh.
Và cũng chẳng ai có thể nghĩ ra được vị chủ tịch đương nhiệm của Ocean lại muốn mang tất cả những vết đen của chính tập đoàn mình đang điều hành ra công khai với toàn thế giới, mục tiêu chính là làm cho Ocean phải sụp đổ.
Hạ Vũ lần đầu tiên đối mặt với ý đồ như điên như dại của đứa cháu nội lão hết lòng yêu thương, dốc sức nâng đỡ lên chiếc ghế chủ tịch để bây giờ nó muốn đạp đổ Ocean vỡ nát dưới chân thì ngã ngửa sửng sốt.
\”Hạ Thiên!\”
Hai mắt lão đỏ lên rống rít. Toàn bộ bản báo cáo hơn 300 trang A4 này nếu bị lộ ra ngoài, chắc chắn cổ phiếu Ocean sẽ lao dốc không phanh, hơn 100 dự án có sự góp mặt của Ocean sẽ ngay lập tức bị đóng băng và Đội Điều tra cấp cao của Chính phủ sẽ ngay lập tức vào cuộc.
Hậu quả… tuyệt đối không ai có thể lường hết được!
\”Ông nội!\” Giọng hắn vẫn nhàn nhạt, quả nhiên là một con người tiếp thu rất nhanh, mới có vài năm trên thương trường, đứa cháu nội yêu quý của ai kia đã dám quay lại cắn lão rồi.
\”Rốt cuộc cháu muốn làm gì?\”
\”Rất đơn giản, cháu muốn chiếc ghế mà ông đang ngồi!\”
\”Ha ha! Cháu đang uy hiếp chính ông nội của mình sao?\”
\”Ông nội, năm nay cháu cũng đã 26 tuổi rồi. Đáng lẽ ông nên để cháu ngồi vào chiếc ghế này vào năm ngoái. Cháu không phải là uy hiếp, mà cháu sẽ làm thật. Ông cũng biết tính cháu mà, chỉ cần 30 giây là có thể để đưa ra quyết định rồi.\” Hắn đem bàn tay phải lạnh lẽo gõ gõ xuống tập tài liệu đen, chậm rãi mỉm cười nhìn ông nội của mình.