Cứ tưởng có thể chọc tức nhà họ Châu nhưng họ không quan tâm, thật tức chết đi được.
\”Hôm nay cháu đến nhà họ Châu rồi.\”
\”Không gặp được người à?\” Tôn Công Đạt cười khẩy.
\”Gặp Đái Vân Thanh rồi.\”
Tôn Công Đạt bất lực, \”Cậu cũng thật xui xẻo, gặp phải con dâu thứ hai nhà họ Châu đó à? Nhà họ Đái rất có thế lực ở Giang Thành, trong chính trường người cũng có tiếng nói không nhỏ, cậu đừng tự cho mình là thông minh, làm gì cũng phải kín kẽ, cậu không phải là đối thủ của bà ta đâu.\”
\”Hừ — Cậu vẫn còn may đấy, nếu hôm nay gặp phải vị thần chết tiệt nhà họ thì…\”
\”Người nhà họ Châu, nổi tiếng ngang ngược lợi hại nhất phải là Châu Mẫn Nghi, người đó mới là người không theo lẽ thường, nếu có gặp thì cậu nên tránh xa ra.\”
\”Cậu mà chơi trò vặt trước mặt cô ta, cô ta có thể tát cho mặt cậu sưng vù.\”
\”Còn có thể khiến cậu câm nín, dao mềm nhưng rất sắc.\”
Khâu Ngọc Thanh cười gượng, nói như vậy thì nhà họ Châu này không phải đầm rồng hang hổ sao, \”Chẳng lẽ bây giờ chúng ta không có cách nào đối phó với nhà họ Châu sao? Cho dù tôi có mang thai, nhà họ cũng không quan tâm sao?\”
Tôn Công Đạt liếc nhìn cậu ta, dạo gần đây ông ta cũng chịu không ít ấm ức vì nhà họ Châu.
Ánh mắt liếc thấy camera giám sát trong phòng khách nhà mình, đột nhiên ông ta nảy ra một kế.
Nếu như đã xé rách mặt, ông ta đương nhiên không sợ tiếp tục đắc tội với nhà họ Châu, ông ta đưa tay sờ mặt, chỗ trước đó bị Châu Trọng Lễ đấm vẫn còn đau âm ỉ.
Châu Trọng Lễ, mày thật tàn nhẫn!
***
Nhà cũ gia tộc họ Châu.
Nhà họ Châu đang quây quần bên bàn ăn sủi cảo, Châu Hạo Dân hôm nay cũng về, hắn ta đã nghe bảo vệ ở cổng nói Khâu Ngọc Thanh đến, sau khi về nhà, trong lòng vẫn luôn thấp thỏm.
Dạo này tâm trạng hắn ta rất phức tạp, vẫn khó tin, cậu ruột của mình lại liên hợp với Khâu Ngọc Thanh bày mưu tính kế hắn ta, mà lúc này Khâu Ngọc Thanh lại thực sự mang thai, trong lòng hắn ta vẫn luôn rất rối bời.
\”Chỉ Chỉ, nước chấm này không tệ, dì mang từ Giang Thành về, cháu nếm thử xem.\” Đái Vân Thanh đẩy đĩa nước chấm nhỏ đến trước mặt Lý Chỉ Yên, hai người ngồi cạnh nhau, thi thoảng lại nghiêng đầu nói nhỏ.
\”Cảm ơn.\”
\”Không cần khách sáo như vậy.\”
Trong lòng Đái Vân Thanh vẫn luôn tiếc nuối khi không thể sinh được một Omega mềm mại, nhà chỉ có hai thằng Alpha, con trai lớn lấy vợ cũng là Alpha.
\”Nghe nói sinh nhật của cháu và lão tam nhà chúng ta gần nhau à?\” Đái Vân Thanh dường như đột nhiên nghĩ ra điều gì đó.
\”Thật sao?\” Lý Chỉ Yên bình tĩnh hỏi lại.
Sinh nhật của cậu và Châu Hải Nguyên không cách nhau quá xa.
\”Lão Tam năm nay ba mươi ba tuổi, sau sinh nhật là ba mươi tư tuổi nhưng tính tuổi mụ cũng đã ba mươi lăm rồi, dù sao cũng là sinh nhật tròn, em có muốn tổ chức buổi tiệc nhỏ không?\” Đái Vân Thanh nhìn sang Châu Hải Nguyên ở góc đối diện, anh đang gắp sủi cảo chấm chút giấm, động tác tao nhã vô cùng.