Thủ đô, nhà họ Tôn.
Châu Hạo Dân ngồi trên ghế sô pha, đầu đau như búa bổ, đầu óc choáng váng, hoàn toàn không biết tại sao mọi chuyện lại phát triển đến mức này.
Lúc này thủ đô ầm ĩ, người trong nhà đều biết hắn làm lớn bụng người ta, mà lại là người mà cả nhà đều không thích, hắn ta hoàn toàn không biết về nhà phải giải thích như thế nào.
\”Rốt cuộc mình phải làm sao đây?\” Châu Hạo Dân thực sự hoảng sợ, hắn ta chưa từng gặp phải chuyện như thế này.
Đột nhiên có một đứa trẻ xuất hiện, hắn ta hoàn toàn không chuẩn bị.
\”Hạo Dân, xin lỗi nhé.\” Khâu Ngọc Thanh ngồi ở một chiếc ghế sofa đơn khác, sắc mặt tái nhợt vì sợ hãi. [Ngủ vs thằng khác chẳng sợ=))]
***
Ngay lúc bầu không khí căng thẳng và ngượng ngùng, nghe thấy tiếng xe từ bên ngoài truyền đến, người hầu chạy ra, \”Đại tiểu thư, tôi đi nói với lão gia một tiếng…\”
\”Nói gì? Chẳng lẽ ở đây, bây giờ tôi còn không về được sao?\”
Người chưa thấy đã nghe tiếng.
Châu Hạo Dân nghe thấy cha mẹ đến, toàn thân run như cầy sấy, run rẩy đứng dậy khỏi ghế sô pha, Khâu Ngọc Thanh hít một hơi thật sâu, chuyện đến rồi cũng phải đến…
Chỉ mấy giây sau, vợ chồng Châu Trọng Lễ đã vào phòng khách.
Ánh đèn chiếu qua đôi giày cao gót mảnh khảnh của Tôn Lệ, có chút sắc bén.
Lông mày như được vẽ bằng mây, khí chất đoan trang nhưng lại sắc sảo, đặc biệt là đôi mắt đó, nhìn Khâu Ngọc Thanh, sắc bén sâu sắc, như muốn nhìn thấu cậu ta vậy.
Cậu ta cũng không phải là Khâu Ngọc Thanh trước đây nữa, đối mặt với Tôn Lệ không còn nhút nhát như xưa, ưỡn thẳng lưng, dựa vào việc mình có con át chủ bài, bà ta cũng không dám làm gì mình.
\”Ba, mẹ.\” Giọng Châu Hạo Dân run rẩy.
\”Cháu chào chú, chào dì.\” Khâu Ngọc Thanh đã gặp Tôn Lệ nhưng Châu Trọng Lễ thì đây là lần đầu tiên, trước đây chỉ thấy trên báo chí.
Đeo kính, trông có vẻ điềm đạm nhưng lâu năm lăn lộn quan trường, đôi mắt khó tránh khỏi sắc sảo.
\”Có thai rồi à?\” Tôn Lệ nhướng mày, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào con trai mình.
\”Mẹ, con…\” Châu Hạo Dân ấp úng, dường như chứng minh sự việc là thật, \”Hôm đó con uống say, làm chuyện hồ đồ.\”
\”Dì, chuyện này không phải lỗi của Hạo Dân, là lỗi của cháu, dì đừng trách anh ấy.\” Khâu Ngọc Thanh cắn môi, vì dáng người nhỏ nhắn nên luôn mang theo vẻ yếu đuối, khiến người ta không khỏi thương xót.
\”Chẳng lẽ không phải lỗi của cậu sao?\” Tôn Lệ đột nhiên mạnh mẽ tiến gần, khoảng cách giữa bà ta và Khâu Ngọc Thanh gần trong gang tấc.
Pheromone của bà ta nồng đậm lại lạnh lẽo thấu xương phả thẳng vào mặt cậu ta.
\”Hạo Dân nói nó uống say, vậy cậu Khâu cũng uống say sao?\”