May mắn là vết thương trên lưng Châu Hải Nguyên đã đỡ hơn, không chỉ ở mãi trong nhà cũ, cũng sẽ đến công ty, công việc chất đống cần xử lý, khiến cho tất cả mọi người trong công ty đều như lâm đại địch.
Châu Hạo Dân thực tập ở đây lâu như vậy, mấy ngày trước mới được nhàn rỗi một chút, kết quả Châu Hải Nguyên lại đột ngột đến công ty, các giám đốc và quản lý cấp cao đều bận rộn không ngơi tay, những nhân viên nhỏ như họ lại càng khổ.
Không ít người sẽ hỏi riêng hắn ta, lúc Tam gia ở nhà thì như thế nào?
Có giống như ở công ty, có đáng sợ như vậy không?
Châu Hạo Dân chỉ trả lời một câu, \”Chỉ có hơn chứ không kém.\”
Ngay lập tức nhận được sự đồng cảm của không ít người, thật không biết dưới sự che chở của Tam gia từ nhỏ đã sống như thế nào, cuộc sống của đứa trẻ này thật gian nan.
Điều đáng sợ nhất là, dạo gần đây tâm trạng của Châu Hải Nguyên có vẻ rất tốt, điều này cũng khiến hiệu suất làm việc của anh cao hơn trước, những người bên dưới phải theo kịp nhịp độ của anh, đến công ty một ngày, bên dưới đã loạn thành một đoàn.
Châu Hải Nguyên ở công ty đến ba giờ chiều, Lý Chỉ Yên phải đến thư viện ôn bài, chỉ có thể ở cùng anh ăn cơm, ngoài ra không gần gũi được chút nào, nhân lúc rảnh rỗi, anh cố ý đến nhà họ Kinh một chuyến.
Lúc này, hàng cây ở thủ đô đã trơ cành khẳng khiu, gió lạnh thấu xương, Kinh Hàn Xuyên lại mặc áo lông vũ, ngồi câu cá ngoài trời, đúng là rảnh rỗi.
Kinh Hàn Xuyên thấy anh đi tới, đánh giá anh, tay cầm cốc giữ nhiệt, mặc áo dạ dáng dài màu đen, trên cổ tay đeo một chuỗi tràng hạt trầm hương, nhìn không khác gì trước đây.
\”Vết thương lành rồi à?\”
Mắt Châu Hải Nguyên tối sầm lại, ngồi xuống bên cạnh anh ta, lúc này mặt trời mùa đông chưa lặn, chiếu vào người, vẫn có chút ấm áp, bên cạnh nhà họ Kinh có hàng cây cao lớn, che gió, ngồi ở đây, đúng là ấm áp dễ chịu.
\”Sao cậu biết?\”
\”Hôm đó sắc mặt cậu không đúng, cử động rất nhỏ, lại nói không bị bệnh, thêm vào đó quan hệ của vật nhỏ kia và Aslan tiên sinh bị phơi bày, đoán là bị đánh rồi.\”
\”Bị nhà họ Kiều phát hiện, bị ông lão nhà cậu đánh à?\”
Vợ chồng Châu thủ tướng rất thương yêu đứa con út Châu Hải Nguyên này, nếu không phải bất đắc dĩ, chắc chắn sẽ không động thủ với anh.
Châu Hải Nguyên vặn mở cốc giữ nhiệt, uống một ngụm trà nóng, im lặng không nói.
\”Đoán trúng rồi phải không?\”
\”Nếu là nhà họ Kiều ra tay, bây giờ cậu chắc còn lành lặn? Không rơi mất miếng thịt cũng phải lột một lớp da, sao có thể xuất hiện ở nhà tôi ngay được.\”
Tay Châu Hải Nguyên khựng lại, không còn lành lặn?
Lời này nghe sao mà rợn người thế.
Căn bản chỉ vì Đỗ Húc Lãng đã nói sẽ xử lý anh sau.
\”Bây giờ tình hình hai người thế nào, trước tiên cứ giấu mối quan hệ của Chỉ Chỉ và cha em ấy cùng một nhà anh Cả cậu?\”