Trong nhà hàng.
Nửa cốc rượu đổ lên áo Nghiêm Bác Văn, ngay lập tức cả khuôn mặt ông tối sầm lại.
\”Thưa ông Nghiêm, thật ngại quá, tôi lau giúp ông.\” Cao Hà cũng sợ đến mặt cắt không còn giọt máu, vẻ mặt hoảng sợ, những người xung quanh đều không ngờ sẽ xảy ra \”Tai nạn\” như vậy, không ai kịp phản ứng.
Có lẽ Cao Hà quá vội, cô ta trực tiếp đưa tay định phủi rượu trên áo ông ta…
Lý Chỉ Yên đứng không xa, cũng không ngờ còn có màn tán tỉnh sỗ sàng như vậy.
Rượu không đổ lung tung mà lại đổ trúng vào ngực ba ba.
Chuẩn xác đến vậy sao?
Đáng tiếc tay Cao Hà còn chưa kịp chạm vào ông thì Nghiêm Bác Văn đã giơ tay lên…
\”Chát ——\” một tiếng.
Ông đánh rơi bàn tay cô ta, lực tay của ông vốn rất mạnh, Cao Hà lảo đảo ngã về sau, nếu không có người phía sau đỡ thì có lẽ cô ta đã ngã.
Cả cổ tay bị hất ra, cả cánh tay cô ta lập tức tê dại, bàn tay đau đến mức không chịu nổi.
Nghiêm Bác Văn đã đứng dậy, cởi áo khoác, nhìn thấy vết rượu trên áo, ánh mắt càng trở nên lạnh lùng.
\”Thưa ông Nghiêm, tôi không cố ý, tôi sẽ chịu trách nhiệm giặt sạch áo này cho ông.\” Cao Hà nhịn cơn đau nhói ở cổ tay, cố nặn ra một nụ cười.
\”Cô Cao cũng không cố ý.\”
\”Đúng vậy ông Nghiêm, ông đừng để bụng.\”
\”….\”
Những người xung quanh giúp đỡ làm hòa.
Bình thường Nghiêm Bác Văn vốn là người ít biểu lộ cảm xúc, lúc này sắc mặt ông u ám, càng thêm phần đáng sợ.
\”Cô Cao cũng là người trưởng thành rồi, một là không say, hai là không bị run tay, tại sao lại không cầm nổi một chiếc cốc rượu?\” Nghiêm Bác Văn chất vấn, ánh mắt sắc bén, giọng nói càng trầm hơn.
Trước đây, khi cô ta tìm tới nhà Châu Hải Nguyên, trong lòng ông vốn đã không có ấn tượng tốt về cô ta, giờ thì càng thêm tệ hại.
\”Vừa nãy có người kéo tôi một cái, tôi không cẩn thận nên…\”
Cao Hà đã tìm hiểu về Nghiêm Bác Văn từ lâu, biết ông mang theo một đứa con riêng, vừa mới kết hôn, vợ lại còn đang mang thai, trong giới ông nổi tiếng là người kiêng khem, lạnh lùng, khó chinh phục nhưng Nghiêm Bác Văn có thể mang lại cho cô ta không chỉ là cơ hội và tiền tài, mà còn nhiều thứ khác nữa…
Cho dù giữa họ đã từng xảy ra chuyện không vui.
Cô ta vẫn muốn làm thân với ông.
Bất kể bằng cách nào.
Con người vốn không biết đủ, trước đây cô ta làm ở trung tâm bồi dưỡng, sau đó giành được giải vàng thư họa, được đại học Bắc Kinh mời làm trợ giảng, địa vị và tiền lương đều có nhưng trường đại học và doanh nghiệp không thể so sánh được.
Nghiêm Bác Văn nheo mắt, \”Thật khéo, thế mà lại đổ trúng vào người tôi sao?\”
\”Ông đưa áo cho tôi, tôi sẽ mang đi giặt khô giúp ông, lát nữa ông cho tôi địa chỉ, tôi sẽ đích thân mang đến cho ông.\”