Trong phòng riêng của khách sạn.
Đái Vân Thanh nói vài câu nhẹ nhàng, khiến mặt Hạ Vũ Nùng tái mét.
Sau khi nói thẳng cô ta không có giáo dưỡng, lại nói cô ta ngang ngược kiêu căng.
Dư Mạn Hề cảm thấy mình đã gây rắc rối cho bà, trong lòng áy náy, vừa định mở miệng nói gì đó.
\”Tiểu Dư, rót cho tôi một cốc nước.\” Đái Vân Thanh biết Dư Mạn Hề đang lo lắng, khi cô đưa cốc nước đã rót đầy cho bà, bà cười nói.
\”Mặc dù cháu và con trai tôi chưa đính hôn hay kết hôn, cháu là bạn gái của nó, gọi tôi một tiếng dì, nếu cháu thấy lòng mình không hổ thẹn…\”
Lời nói của bà có chút thâm ý, \”Thì tôi cũng sẽ không để người khác bắt nạt cháu.\”
Dư Mạn Hề biết bà đang hỏi mình có trong sạch không.
\”Cảm ơn dì.\” Dư Mạn Hề nhìn bà với ánh mắt khẳng định.
\”Mấy năm gần đây tôi không về thủ đô nhiều, thủ đô cũng thay đổi từng ngày nhưng chưa có ai dám hỗn láo trước mặt tôi như vậy, vị tiểu thư này…\” Đái Vân Thanh nhìn Hạ Vũ Nùng, \”Cô là người đầu tiên.\”
Hạ Vũ Nùng cười khẩy, \”Bên ngoài có nhiều người như vậy, bà nói vậy là đang đe dọa tôi sao?\”
Thập Phường cũng cười khẩy, phu nhân của chúng tôi đe dọa cô?
Cô xứng sao?
Khẩu khí lớn thật, đúng là tuyệt.
Thật sự là ngu ngốc đến mức đáng sợ.
\”Sao lại thế được?\” Đái Vân Thanh cười nhẹ như mây gió.
\”Tôi thấy bà sắp cười không nổi rồi, bà không nghĩ là con trai mình tìm được một nữ phát thanh viên, cũng coi như kết hôn với người nổi tiếng, rồi cho rằng cả nhà mình cũng được hưởng ké chứ.\” Hạ Vũ Nùng nói ra những lời này…
Lý Chỉ Yên chỉ muốn tặng cô ta hai chữ —— ngu ngốc.
Đái Vân Thanh uống trà, không phản bác.
\”Bây giờ bà còn cảm thấy con trai mình tìm được một cô bạn gái xinh đẹp, còn mừng thầm chứ gì.\” Hạ Vũ Nùng cúi đầu mở túi xách, lấy ra vài tấm ảnh, tự mình xem trước.
\”Tôi nói cho bà biết nhé, con dâu tương lai của bà không đơn giản như vẻ bề ngoài đâu, quyến rũ đàn ông khác, làm tiểu tam, chuyên phá hoại hạnh phúc gia đình người khác, còn giả vờ vô tội.\”
Cảm giác đầu tiên của Đái Vân Thanh là…
Tự động liên hệ con trai mình với Hạ Vũ Nùng.
Con trai bà ta không mù đến vậy chứ.
\”Hạ Vũ Nùng, tôi đã giải thích với cô chuyện này rồi, tôi và Ninh Phàm không có quan hệ gì cả, nếu cô còn cố tình xuyên tạc đổi trắng thay đen, một lần rồi lại một lần vu khống bôi nhọ, tôi sẽ không bỏ qua cho cô.\”
Dư Mạn Hề thực sự cảm thấy người phụ nữ này là một kẻ điên.
Sao cứ khăng khăng quấn lấy chuyện này không buông, cô và Ninh Phàm trong sạch, rốt cuộc cô ta nhìn thấy bằng con mắt nào, mà cho rằng cô muốn cướp bạn trai của cô ta?