Edit: Dờ
\”Cảm ơn.\” Cố Lễ Châu khoát tay từ chối ý tốt của hai thằng nhóc, \”Tôi không ăn được cay, ăn ớt vào là da nổi mẩn đỏ.\”
\”Thế thì anh dễ dị ứng quá nhỉ.\” Chung Vị Thời nói, \”Tôi lớn ngần này rồi mà lần đầu tiên nghe có người dị ứng cay.\”
\”Có thể là do anh mất cân bằng nội tiết đấy.\” Đại Phi ân cần nói: \”Lúc trước A Vĩ cũng nổi mụn thấy ghê luôn, đi khám thì được bảo là mất cân bằng nội tiết, tình trạng đi nặng của anh thế nào? Có táo bón không? Phân không bị khô chứ?\”
Cố Lễ Châu đỡ trán, một lời khó nói hết.
Hắn không nên vì trốn tránh ăn que cay mà bịa ra lời nói dối ấy.
Tốc độ ăn que cay của Đại Phi rất chậm, đề tài chuyển từ táo bón sang đàn ông thận yếu nên ăn thứ gì, cậu ta nói chuyện với Chung Vị Thời rất là vui vẻ.
Cố Lễ Châu không hề muốn gia nhập cuộc đối thoại của họ, nhưng hắn vẫn không trốn được.
\”Anh có bị thận yếu không?\” Vấn đề này như từ trên trời giáng xuống.
Sở dĩ Đại Phi tò mò là bởi cậu ta rất sợ, cậu ta nghe nói đàn ông đến độ tuổi nhất định thì chức năng thận dần yếu đi, mà trong số bọn họ, chỉ có Cố Lễ Châu xem như \”người đàn ông đã đến độ tuổi nhất định\”.
Chung Vị Thời thấy quan hệ anh em vừa mới thành lập có nguy cơ sụp đổ, lập tức kéo lấy ống tay áo của Đại Phi, \”Hỏi lung tung gì đấy! Người ta bị thận yếu thật thì có nói cho mày biết không!\”
Không biết đây là lần thứ mấy Cố Lễ Châu đọc thầm trong lòng \”xã hội pháp trị, giết người phạm pháp\”, \”anh em bạn bè nên dĩ hòa vi quý\” và \”đừng tiếp chuyện với kẻ ngu\”, hắn hít sâu một hơi, mỉm cười nói: \”Sức khỏe tôi rất tốt, cảm ơn cậu đã quan tâm.\”
\”Đừng khách khí.\” Đại Phi giả bộ vuốt vuốt tóc, đứng dậy gia nhập đội ngũ các bác gái.
Vóc dáng cậu ta rất nhỏ, chỉ nhìn thân hình thôi thì khó phân nam nữ, kỹ thuật nhảy lại đẹp mắt, eo nhỏ đung đưa tiêu chuẩn hơn bất cứ người nào đang tham gia nhảy, thành công thu hút sự chú ý của rất nhiều gã đàn ông đã kết hôn lẫn chưa kết hôn.
Chung Vị Thời quay một video ngắn cảnh Đại Phi nhảy rồi gửi vào trong nhóm.
[Hoàng Phủ]: Đậu má, Đại Phi lắc mông được đấy!
[Vị Thời]: Nói thật, dáng người này không thua con gái chỗ nào.
[Vĩ ca]: Tao nghi ngờ có một tiểu công chúa sống trong người nó.
[Hoàng Phủ]: Rất nữ thần.
[Hoàng Phủ]: Đại Phi, về sau mày cứ mặc đồ con gái đi.
Chung Vị Thời nhìn điện thoại cười gần chết, ngẩng đầu lên bật ngón cái với \”nữ thần\”.
Đại Phi hoàn toàn chìm đắm trong vai diễn, quẳng cho Chung Vị Thời một cái nháy mắt quyến rũ.
Chung Vị Thời bật cười, \”Tôi phát hiện ra Đại Phi rất có tiềm năng làm con gái.\”
Quảng trường ồn ào, Cố Lễ Châu nghe không rõ, thoáng dịch lại gần Chung Vị Thời một chút, \”Cậu mới nói gì thế?\”