Editor: Tuệ Nghi
–
Câu trả lời khó tin nhất này vừa xuất hiện, Du Niệm liền cảm thấy mình như rơi vào hầm băng.
Cứ như vậy, gian hàng mặt phố ấm áp và mát mẻ bỗng dưng biến thành một cửa sổ trưng bày khổng lồ, lộ ra sự trần trụi khiến cậu kinh ngạc không thôi.
Tiêu Mặc Tồn?
Cậu không hề hay biết gì cả.
Chồng cậu, người đã kết hôn với cậu hơn ba năm, vướng vào những gút mắc quấn quít với nhau, đột nhiên biến thành người trong lời Ôn Tử Ngọc vừa nói——
\”Tôi yêu Alpha.\”
Không thể nào?
Sống lưng cậu cứng đờ, sau đó đột ngột nhảy dựng lên, ánh mắt nhìn chằm chằm Ôn Tử Ngọc, tựa hồ bị chấn động rất lớn. Một lúc sau, cậu mới hỏi.
\”Bao lâu rồi?\”
Giọng điệu trầm thấp, không thể tin được và sự kích động không thể che giấu đã bị một sợi dây căng thẳng đè nén.
Khi ánh mắt hai người chạm nhau như vậy, Ôn Tử Ngọc tựa hồ cảm thấy rất áy náy, người vốn mạnh mẽ kiên quyết lại có chút chậm rãi, lơ đãng hỏi.
\”Cậu nói về cái gì?\”
Bức tượng đất sét vẫn còn một phần ba bản chất trần thế, tính tình tốt đẹp của Du Niệm trong phút chốc đã bốc hơi.
\”Tôi hỏi cậu thích anh ấy được bao lâu rồi.\”
Giọng cậu buồn và lạnh lùng.
\”Hơn năm năm.\”
Ôn Tử Ngọc nói thật.
\”Năm năm.\”
Du Niệm lẩm bẩm lặp lại, trong lòng tính toán.
\”Chúng ta vào trường không bao lâu tôi liền bắt đầu thích anh ấy…\” Lầu bầu một mình, Du Niệm nghi hoặc, rồi giật mình ngẩng đầu lên. \”Thì ra là vậy vậy. Cho nên cậu đang coi tôi như một kẻ ngu mà đùa giỡn sao?\”
Bầu không khí đột nhiên giảm xuống điểm đóng băng, giống như đồ uống trên bàn, nếu uống vào, nó sẽ làm mát ống cổ họng và dạ dày ngay lập tức.
Cậu gần như là yêu thích Tiêu Mặc Tồn ngay từ cái nhìn đầu tiên. Vì bạn của cậu đều học ở khoa tài chính nên cậu vốn thường lấy cớ để đến bộ phận tài chính, và đương nhiên cậu cũng thường lấy bạn bè của mình ra làm tấm bảng chắn gió.
Suy nghĩ đó khiến hơi thở của cậu cứng lại, cảm giác thất vọng vì bị lừa dối nhiều năm quét qua cơ thể.
\”Tôi không có.\” Ôn Tử Ngọc không có chút áy náy quay đầu lại nhìn cậu, rõ rõ ràng ràng mà phản bác. \”Du Niệm, cậu đừng hiểu lầm. Vốn dĩ tôi đã nghĩ đến việc nói cho cậu biết khi tôi thích đàn anh, nhưng tôi đã không làm như vậy. Lúc đó tôi cũng không biết phải nói thế nào đàn anh, vì bận học và làm việc nên tôi không hề mong đợi điều gì…\”
Ôn Tử Ngọc vừa nói vừa quan sát khuôn mặt của Du Niệm.
\”Tôi… Tôi không ngờ cậu lại đột nhiên nói với tôi rằng cậu thích anh ấy và muốn theo đuổi anh ấy. Cậu còn nhờ tôi giúp đỡ cậu, làm sao cậu có thể yêu cầu tôi dám nói ra điều này nữa chứ?\”