Editor: Tuệ Nghi
–
Quán bar nhộn nhịp tiếng người, ánh đèn màu sắc vàng như bia.
Máy chiếu trên tường đang phát sóng trực tiếp một giải đấu bóng đá từ lục địa khác. Tiếng hò reo như sóng biển, giống như khán giả khởi xướng khi có người bước lên sân khấu. Cảm xúc như bỏng ngô, vỡ òa ngay khi bóng chạm lưới.
\”Vào!\”
\”Vào!\”
\”Tuyệt vời!\”
Sau đó là những tiếng cười và tiếng reo hò lớn liên tục như vậy, bộc lộ trọn vẹn niềm vui thích thú của những người hâm mộ bóng đá đang có mặt.
Ở gian phòng trong góc, Du Niệm ngồi dựa vào giá sách trang trí, ôm cằm như thể không có việc gì để làm. Hai đội tuyển trong màn ảnh chạy vòng quanh như bị điên, cậu không có hứng thú gì lắm, vậy nên cậu chỉ đơn giản là thừ người ngồi ở chỗ này đếm từng người từng người đang chạy qua chạy lại trong màn ảnh.
Ly mojito màu xanh trước mặt cũng chỉ uống một hớp nhỏ.
Cậu cảm thấy mặn chát.
Đây là sở thích chủ quán bar. Một cốc an toàn dành cho khách tốt phải được bổ sung tí mận muối. Câu nói hoa mỹ cho thứ nước uống mới sáng chế này là cuộc sống là vô tận, và sự đổi mới cũng là vô tận.
Mà, Du Niệm thiết nghĩ, nó chỉ lừa người, nước ngâm trong lá bạc hà, có gì mà vô tận.
Du Niệm không biết gì về bóng đá, bị Lâu Minh lôi kéo đến chỗ này.
Kỳ thực đó không tính là lời đề nghị ép buộc, chỉ là Lâu Minh đã nhiều lần nói muốn tụ họp một chút, thế nhưng cậu xấu hổ không dám nói từ chối nữa nên lần này đành phải kiên trì nói đồng ý.
Giờ phút này, cậu không chỉ phải đối mặt với một trận bóng đá xa lạ mà còn phải đối mặt với năm người bạn khác của Lâu Minh.
Từ ngày phỏng vấn hôm đó, Du Niệm và Lâu Minh đã trao đổi phương thức liên lạc cho nhau. Ngày hôm sau, Lâu Minh chủ động đi tìm cậu, nói có điều gì đó muốn bổ sung trong cuộc phỏng vấn ngày hôm trước, đồng thời hỏi cậu có tiện nói chuyện điện thoại thêm lần nữa hay không.
Du Niệm đương nhiên nói thuận tiện, buổi chiều hai người nói chuyện khoảng mười phút, cuối cùng Lâu Minh nói chờ khi nào có bản thảo đầu tiên thì mình muốn được xem lại lần nữa.
Sau khi qua lại tầm hai lần giống như vậy, hai người đã trở thành bạn bè. Cậu thấy không quen lắm với Lâu Minh, nhưng thỉnh thoảng khi Lâu Minh đến làm việc gần văn phòng tạp chí, anh sẽ mời Du Niệm cùng nhau đi ăn trưa.
Đôi khi sẽ là một số video, đôi khi sẽ là một ít tin tức thú vị trên phần mềm xã hội, và bọn họ có thể ngẫu nhiên trò chuyện nhiều thêm một chút.
Bỏ qua hai danh tính Alpha và Beta, bản thân Lâu Minh cũng là người mà mọi người muốn gần gũi.
Nhiệt tình, hăng hái, lại bộc trực như tia nắng nhiệt đới, nó có thể soi vào mọi ngóc ngách trong trái tim những người xung quanh mà không cần phải lo đoán mò.