Cuối cùng cũng như ước nguyện, mối quan hệ của Lữ Tư Nguy và Phương Đình Việt rất tốt, thậm chí còn vượt quá cả mong đợi.
Phương Đình Việt rất thích sạch sẽ, một năm bốn mùa trên người luôn có mùi vị nhẹ nhàng khoan khoái như cỏ mọc sau mưa. Rất nhiều lần Lữ Tư Nguy lao đến như một cơn gió, ôm chầm lấy Phương Đình Việt từ phía sau, ngửi ngửi cổ cậu, sau đó hỏi: \”Đây là mùi gì ha, dễ ngửi lắm!\”
Phương Đình Việt nhấc tay áo lên ngửi theo, trả lời: \”Tớ không ngửi thấy mùi gì cả.\”
Lữ Tư Nguy đảo mắt nghĩ lại: \”Thế này gọi là gì nhỉ, kiểu ở nơi có mùi thơm lâu thì không ngửi ra mùi gì nữa ý, câu đó nói thế nào hử?\”
\”Cửu cư lan thất, bất văn kỳ hương (Ở lâu trong phòng lan, không ngửi ra mùi thơm nữa).\” Phương Đình Việt nhắc lại, sau đó nở nụ cười: \”Chắc là mùi của nước xả vải đó.\”
Nếu thực sự là mùi của nước xả vải, thì Phương Đình Việt quả thật là người trung trinh—rất nhiều năm sau đó, mùi hương trên người anh không hề thay đổi, Lữ Tư Nguy cũng chưa từng ngửi thấy mùi hương này trên một ai khác nữa.
Bây giờ nghĩ lại, chắc do Phương Đình Việt cũng không thích thay đổi, anh như một tàu lửa, chỉ chạy trên đúng quỹ đạo đường ray của mình, theo khuôn phép cũ, đã hình thành là không thay đổi.
Lúc cười độ cong khóe miệng kéo lên giống nhau, ngữ điệu lúc nói chuyện lúc nào cũng không nhanh không chậm , thích mặc đồ màu trắng, cổ tay áo lúc nào cũng chỉnh tề, đuôi tóc luôn gọn gàng, tóc mái không bao giờ quá lông mày, lúc đọc sách hay viết chữ có thể duy trì tư thế mấy tiếng liên tục, ngay cả tâm tình cũng vẫn luôn bằng phẳng, giống như một chén nước ấm, vĩnh viễn không bao giờ sôi trào.
Có một lần vào cuối tuần, Lữ Tư Nguy hẹn Phương Đình Việt ra ngoài trượt băng, kết quả lại là chỉ có một mình Lữ Tư Nguy xoay tròn nhảy nhót trên sân, Phương Đình Việt đeo đủ đồ bảo vệ, lại ngồi ở bên sân lật xem một quyển tạp chí kiến trúc.
Lữ Tư Nguy trượt tới trước mặt cậu, cúi đầu nhìn tạp chí trên tay, nửa ngày vẫn không nhìn ra Giáo đường Hagia Sofia nhìn như nửa cái bánh bao úp xuống có ý nghĩ gì, tay gõ gõ lan can, hỏi: \”Phương Đình Việt, cậu nói thật với tớ đi, năm nay cậu bao nhiêu tuổi hả.\”
Phương Đình Việt không rõ chuyện gì, trả lời: \”Bằng tuổi với cậu mà.\”
Lữ Tư Nguy nói: \”Cậu đừng có mà nói là cùng trang cùng lứa với tớ nha, tớ là ánh mặt trời ban mai, thanh xuân hoạt bát, còn cậu là hoàng hôn chiều tà mặt trời lặn xuống núi, mặc đạo bào đi đánh Thái Cực Quyền.\”