居安思危 – Chương 23 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

居安思危 - Chương 23

Thực sự Phương Đình Việt rất bề bộn công việc, vừa kết thúc hạng mục trước lại lập tức triển khai hạng mục mới, hơn một tháng sau mới hoàn toàn rảnh rỗi.

\”Lần trước không phải tớ cố ý không nghe máy của cậu đâu.\” Đêm hôm nào đó, Phương Đình Việt đang nằm trên giường đọc sách, chợt nhớ tới cuộc gọi nhỡ mấy tháng trước, quay đầu giải thích với Lữ Tư Nguy đang nằm viết vẽ linh tinh trên giường: \”Dạo đó tớ đang chạy deadline, đến tận tối hôm sau mới nhìn đến điện thoại mới biết nhỡ cuộc gọi của cậu.\”

Trên giấy hiện lên mấy nét bút phác họa ra một người đàn ông đang ngồi đọc sách, Lữ Tư Nguy nghe thấy vậy thì nhớ tới cuộc điện thoại mà Phương Đình Việt vừa đề cập đến, trong lòng tự nhủ trách không được giọng điệu của Phương Đình Việt lúc đó thật sự mỏi mệt, thờ ơ nói: \”Tất nhiên là tớ biết rồi.\”

\”Thật sao?\” Phương Đình Việt rõ ràng không tin, trong giọng pha chút giỡn cợt.

Lữ Tư Nguy nghe anh nhắc nhở như vậy, đột nhiên nhớ đến khoảng thời gian ủ rũ suy nghĩ linh tinh của mình khi đó, có cảm giác bị nhìn thấu, gượng cãi lại: \”Đâu có đâu, tớ là người thích cố tình gây sự với cậu như thế sao?\”

\”Ừm, cậu không phải.\”

Phương Đình Việt qua quít hạ bậc thang, Lữ Tư Nguy cũng tự hạ cái tôi mà đi xuống, nhưng ngoài miệng không thừa nhận không có nghĩa trong lòng không nghĩ, hắn chống khuỷu tay trên giấy vẽ phác mấy nét, thế nào cũng không hợp ý, vứt luôn bút đi, xoay người nằm trên giường, giống như tùy ý mà nói: \”Phương Đình Việt à.\”

Phương Đình Việt dời mắt khỏi cuốn sách, nhìn về phía Lữ Tư Nguy, giơ tay xoa đầu tóc rối bù của hắn.

Lữ Tư Nguy bắt lấy cái tay của Phương Đình Việt, chậm rãi nói: \”Sau này cậu…không cần chiều tớ như thế.\”

\”Vì sao?\”

Lữ Tư Nguy tặc lưỡi, có mấy phần muốn lấy lại công đạo cho Phương Đình Việt trước kia, thận trọng nói: \”Kiêu căng dẽ thành thói xấu, người nào cũng vậy.\”

Phương Đình Việt dừng lại một lát, khép sách lại, hỏi: \”Chả hạn như?\”

Lữ Tư Nguy nhìn lên trần, nghĩ: Chả hạn như Phương Đình Việt cứ suốt ngày dung túng hắn, hắn lại chỉ càng lòng tham không đáy mà thôi.

Nhớ tới bản thân khi còn bé, hắn tự cười: \”Phương Đình Việt à, cậu biết không, lúc nhỏ tớ không có đọc quyển sách đó.\”

\”Có ý gì?\”

\”Còn ý gì nữa, chính là đứa học sinh xuất sắc là cậu bị tớ lừa á.\” Hắn hưng phấn kể: \”Cái gì mà \’Nỗi đau của chàng Werther\’ với cả \’Người con gái viên đại úy\’, lúc đó tiếng Trung tớ còn chưa biết hết, làm sao mà đọc hiểu được? Cho nên tớ lên mạng xem review và cảm nhận rồi học thuộc, ôi bài trên lớp tớ còn chưa nghiêm túc như thế đâu.\”

Phương Đình Việt cười khẽ: \”Tớ biết mà.\”

\”..Sao cậu biết?\”

\”Cũng đâu phải chỉ có cậu lên mạng xem.\”

\”Biết lúc nào cơ?

\”Từ lâu rồi.\”

\”..rồi cậu cứ tẩm ngẩm tầm ngầm xem tớ diễn kịch như thế?\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.