Giúp sếp chỉnh trang quần áo cũng là một phần công việc của thư ký.
Edit: petichoir
–
Tống Nhược Thần quýnh lên, lóng nga lóng ngóng ấn chặt thắt lưng trên eo Giản Dục Hành, loay hoay tìm cách cài khoá lại.
\”Anh cũng nghe rồi đấy, tôi bảo là cà vạt.\” Tống Nhược Thần cố gắng biện minh, \”Nhân phẩm của Thư ký Tống rành rành ra đó, anh đừng suy nghĩ vớ vẩn.\”
Giản Dục Hành: \”。\”
Tôi để một con rùa ở đây còn trung thực hơn nhân phẩm của Thư ký Tống cậu.
Giản Dục Hành: \”Cậu không thể…\”
\”Im nào.\” Tai Tống Nhược Thần hơi đỏ, \”Sắp xong rồi.\”
Cậu dứt khoát cúi xuống nghiên cứu chiếc khoá phức tạp nọ: \”Cái này bao tiền?\”
Giản Dục Hành: \”8000.\”
Đắt thật, tận 8 giây khôi phục.
\”8 giây mới đáng mặt đàn ông chứ.\” Tống Nhược Thần nói.
Giản Dục Hành: \”=皿=\”
Những đầu ngón tay trắng nõn của Thư ký Tống ấn lên chiếc thắt lưng đen tuyền, nắm lấy khóa cài để điều chỉnh độ dài ngắn, sau đó bất ngờ siết chặt.
Giản Dục Hành nhe răng trợn mắt: \”Tống Nhược Thần… cậu định ép hồn tôi bay ra ngoài luôn đấy à?\”
\”Nới ra chút, Thư ký Tống.\” Giản Dục Hành chỉ đạo, \”Cậu muốn mưu sát tôi hả?\”
Đúng là chẳng làm nên trò trống gì.
Giản Phong cầm mấy tập báo cáo trên tay, đẩy cửa tiến vào: \”Tiểu Dục, anh thấy không ổn lắm, em rảnh thì qua xem chút được không?\”
Giản Phong: \”?\”
Giản Phong: \”……?\”
\”Rồi rồi, tôi biết rồi.\” Tống Nhược Thần chu đáo cài chặt khóa thắt lưng cho đối phương rồi mới ngồi thẳng dậy.
\”Chỗ nào không ổn, đưa em xem.\” Giản Dục Hành lườm thư ký nhỏ một cái, chìa tay về phía anh trai.
Giản Phong sững người vài giây, rồi nhặt một nắm không khí đặt vào tay Giản Dục Hành.
\”Sao anh Tra nhỏ mọn thế.\” Tống Nhược Thần lẩm bẩm với hệ thống, \”Tôi cài lại cho rồi mà.\”
【Hiệu quả của đồng cát bây giờ đã có thể thu hồi ngay lập tức, chỉ cần mở miệng nói một câu là xong, vậy mà cậu cứ thích động tay động chân (。)】
Tống Nhược Thần: \”…\”
Thôi xong, quên béng mất.
Tống Nhược Thần cúi gằm mặt, chìm trong cảm giác xấu hổ tột cùng.
Ác thiếu chẳng thèm nhắc cậu một câu nào luôn.
Ác thiếu đang bận, hắn cầm mấy bản báo cáo mà Giản Phong đưa cho, vẻ mặt có chút nghiêm túc.
\”Lần này thứ bị rò rỉ là kế hoạch hoạt động quý của Tiêu Thập, ba nhân viên kia không đủ cấp bậc để tiếp cận loại thông tin này.\” Giản Dục Hành nói, \”Có nghĩa là…\”