Giản Dục Hành không cẩn thận, bị ghim cài cứa qua mu bàn tay, lập tức chảy ra chút máu.
Edit: petichoir
–
【Sau lưng có một cái ghế, rẽ trái đi.】
Tống Nhược Thần không thèm quay đầu lại, vòng qua cái ghế, bò với tốc độ như thể lửa đã đốt tới mông.
Giản Dục Hành thật sự không muốn tức đến nỗi bật cười.
Không muốn kết hôn, Omega này đúng là một tên lưu manh chính hiệu, kiểu phải bị nhốt lại ấy.
\”Tống Nhược Thần, nam, Omega, 20 tuổi.\” Giản Dục Hành từng bước tiến lại gần, \”Lưu manh, lười biếng, ham ăn, cáu kỉnh, diễn viên công sở, ăn mày công sở, còn cả khất cái công sở nữa.\”
【Hay thật, một mình Nho Nhỏ mà gánh tận bảy tội danh.】
\”Tội chồng tội, không thể không phạt.\” Giản Dục Hành giơ chân chặn đường bò của Tống Nhược Thần, mũi giày đen bóng chạm vào lưng dưới đối phương, đá nhẹ một cái, \”Cậu chỉ đền cho tôi tờ giấy rách này thôi à?\”
Tống Nhược Thần: \”….\”
Không dám động đậy.
\”Toàn cái gì đây?\” Giản Dục Hành đọc to, \”Một hộp bánh quy đã ăn hết, một chậu cây xương rồng, một chiếc ô gãy, tôi là người thu mua phế liệu hả?… Chữ ký của Táo Đỏ, chữ ký của Sulley, cái quái gì đây, đừng… ba ống thuốc ức chế cho Omega?? Vòng cổ ức chế pheromone không còn thích nữa?? Tôi có dùng được không mà cậu tặng?\”
Giản Dục Hành tức quá hóa cười: \”Mấy cái khỉ gió gì đây? Sau này bắt được chuột trong nhà cũng mang tặng tôi luôn đúng không?\”
Tống Nhược Thần: \”….\”
\”Phải nhốt lưu manh lại thôi.\” Giản Dục Hành nói.
\”Không được.\” Tống Nhược Thần nghiêm túc phản đối.
\”Không được chỗ nào?\” Giản Dục Hành duỗi một ngón tay, chọc vào giữa trán cậu.
Tống Nhược Thần giữ nguyên vẻ mặt lạnh tanh: \”Tiêu Thập không có Thư ký Tống, giống như cá thiếu nước vậy.\”
\”Tiêu Thập không có Thư ký Tống, giống như cá thiếu xi-măng①.\” Giản Dục Hành sửa lời.
① Nước 水 ; Xi-măng 水泥
Tống Nhược Thần: \”Anh Tra à, đứng cho vững nhé, em chuẩn bị khôi phục nè.\”
【A~ leng~ A~ keng~】
Omega bị tóm đã biến mất, trong tay Giản Dục Hành có thêm một tài liệu cuộc họp.
Tin tốt, đã được thông báo trước.