Tên người dùng: Giản Dục Hành
Editor: petichoir
–
Giản Dục Hành bắt tay vào nặn mẻ há cảo thứ hai.
Sau một lần \”diễn tập\”, giờ đây hắn đã vô cùng thành thục, thậm chí còn tận dụng phần bột thừa để sáng tạo vài món bánh khác.
Hắn nặn một chiếc bánh hình quả nho, sau đó nặn tới cuống nho, dùng cây kim nhỏ khắc tỉ mỉ từng đường vân lá, kế tiếp còn tô điểm thêm chút sắc màu bằng nước rau củ.
\”Lúc Nữ Oa tạo ra con người, sao không mời con tới phụ việc nhỉ, thật tiếc quá đi mà.\” Sau lưng vang lên giọng nói lạnh lẽo của quý bà Dung Hâm.
Giản Dục Hành: \”…\”
\”Mẹ phát hiện dạo này con tháo vát lắm nhé.\” Dung Hâm nói.
\”Tạm thôi.\” Giản Dục Hành đáp, \”Vả lại mẹ đâu có sai gì anh hai, chỉ toàn sai mỗi con mà.\”
\”Anh con nó có gia đình rồi, phải dành nhiều thời gian cho vợ.\” Dung Hâm đáp, \”Còn con thì khác, con định sống nửa đời còn lại với thuốc ức chế hả?\”
Giản Dục Hành: \”?\”
Ai muốn sống nửa đời còn lại với thuốc ức chế chứ.
Nhóc thần kinh không thơm hơn à?
\”Thư ký Tống ở công ty các con, điềm tĩnh sáng suốt, cử chỉ tao nhã, còn rất xinh đẹp.\” Dung Hâm nói, \”Mẹ với bà nội con đều thích cậu ấy, tiếc là cậu ấy bảo… đã tìm được Alpha có độ phù hợp 100% rồi.\”
Giản Dục Hành: \”Cậu ấy nói thế thật ạ?\”
\”Đáng lẽ mẹ phải nghĩ tới sớm hơn, Thư ký Tống xuất sắc như vậy, chắc chắn có rất nhiều Alpha theo đuổi.\” Dung Hâm tiếp tục, \”Không sao, duyên phận là thứ không thể cưỡng cầu.\”
Giản Dục Hành khẽ nhếch môi.
Không cần cưỡng cầu, duyên phận tự khắc sẽ đến.
\”Cười vui thế, có Omega vừa ý rồi chứ gì?\” Dung Tâm hỏi, \”Thấy tâm trạng con tốt đến kỳ lạ, mẹ biết ngay là có vấn đề.\”
Giản Dục Hành: \”Không tính là… vừa ý, chỉ cảm thấy thú vị thôi.\”
\”Thú vị?\” Dung Hâm không hiểu.
\”Cáu kỉnh hiếu động lưu manh thần kinh lười biếng gian trá quỷ quyệt sành sỏi giỏi gây rắc rối.\” Giản Dục Hành miêu tả.
Dung Hâm: \”… Tội phạm ngoài vòng pháp luật à?\”
\”Không đến mức đó không đến mức đó.\” Giản Dục Hành khoát tay, \”Chỉ là một tên nhóc tăng động thôi.\”
Nghịch lắm, cứ nghịch hoài nghịch mãi, nhưng bị làm phiền thì dạy bảo vài câu là được.
\”Khẩu vị của con, độc đáo thật đấy.\” Sau một hồi im lặng, Dung Hâm đánh giá, \”Trong đầu mẹ hiện được mỗi hình ảnh một thằng bé da đen đang cười hở răng.\”
\”Nhưng mà, cả cha và mẹ đều tôn trọng suy nghĩ của con.\” Dung Hâm nói, \”Quan trọng nhất vẫn là con cảm thấy thích.\”
\”Không hẳn là… thích, chỉ hơi thú vị, lại rất đặc biệt thôi.\” Giản Dục Hành đáp.