Giản Dục Hành khó khăn lắm mới thành công dời mắt sang chỗ khác.
Edit: petichoir
–
Đêm khuya, Giản Dục Hành đứng bên cửa sổ, lần thứ 13 ôm trọn tuổi 24 của mình.
Lúc 23, lúc 24, cảm giác nửa ngô nửa khoai này không phải ai cũng có cơ hội trải nghiệm.
Trưởng thành, hóa ra là một hành trình đầy rẫy những gian truân và khúc khuỷu.
Sắp rồi, theo tính toán tinh vi của hắn, cái hệ thống dởm kia chắc hẳn không còn lượt khôi phục nữa.
Quả thật, cuối cùng cũng kết thúc.
\”Sơn tra\” chín mọng vào độ tuổi 24 nở nụ cười duyên dáng, quấn chăn lên giường.
Điện thoại sáng màn liên tục mấy lần, những tin nhắn chúc mừng được gửi đến. Hắn lướt qua, thấy có lời chúc từ cha mẹ, anh dâu, Trợ lý Cung, và cả vài người bạn thời đại học.
Hắn dừng lại một lát, mở hộp thoại của Tống Nhược Thần——
Lịch sử trò chuyện vẫn ở buổi chiều.
[Tống Nhược Thần]: Nhị thiếu, mang thẻ nhân viên cho tôi.
[Giản Dục Hành]: ? Hôm nay không nhặt được.
[Tống Nhược Thần]: Chưa đủ cố gắng.
Đã nhiều giờ trôi qua nhưng không có bất kỳ lời nhắn nào khác.
Giản Dục Hành cười khẽ, đang định thoát ra thì một tin nhắn mới bật lên trong khung chat.
[Tống Nhược Thần]: [Tin nhắn thoại]
Một lời chúc thôi mà, gửi tin nhắn thoại làm gì? Đừng bảo là muốn hát mừng sinh nhật hắn đấy nhé?
Giản Dục Hành bấm vào tin nhắn thoại——
\”Nhị thiếu ơi Nhị thiếu, tôi để quên đồ trên xe của ngài rồi.\”
Giản Dục Hành: \”…\”
Giản Dục Hành câm lặng 2 giây, sau đó mở lại đoạn âm thanh và nghe một lần nữa.
Ừm, hiện giờ thư ký nhỏ chắc đang nằm, kiểu nằm nghiêng, nửa đầu giấu trong chăn ấy, vậy nên giọng nói mới có chút nghèn nghẹn, âm sắc cũng mềm mại hơn bình thường.
\”Thế phải làm sao?\” Giản Dục Hành trả lời bằng một tin nhắn thoại, giọng hắn hơi lạnh, \”Ngày mai không tiện đường thì gửi qua cho cậu?\”
[Tống Nhược Thần]: Không cần không cần, bảng ngân sách dự án thôi, Nhị thiếu điền đại khái rồi mai mang tới công ty nộp là được!
[J]: Cậu đã điền được bao nhiêu?
[Tống Nhược Thần]: Tôi điền xong tên rồi á.
Giản Dục Hành: \”……\”
Chưa làm gì cả.
Đã từng thấy người mất tiền, mất mặt, nhưng chưa thấy ai mất việc như này.
\”Nhị thiếu, chúc mừng sinh nhật~\” Tống Nhược Thần gửi một tin nhắn thoại nữa, \”Nhị thiếu già thêm một tuổi, vậy là càng biết điều hơn rồi.\”